Thấy Lâm Vãn Vinh ánh mắt lạnh lùng, Tiêu Nhị tiểu thư bỗng nhiên nghĩ tới những nỗi khổ mà mình đã phải cắn răng chịu đựng khi ở trong tay hắn, liền không dám tiếp tục nói nữa, trong khoé mắt những giọt lệ ngân ngấn nói:
-Đồ xấu xa, ta sớm muộn gì thì cũng sẽ bị nhà ngươi trêu tức chết mất thôi.
Thấy tiểu thư huyênh hoang không coi ai ra gì này đã bị mình bức ép thành ra như thế này, Lâm Vãn Vinh cũng không nỡ lòng gây khó dễ cho nàng ta nữa, bộ dạng của nàng ta lúc này thực sự không tiện ra ngoài gặp người khác một chút nào. Lâm Vãn Vinh thăm dò xung quanh một lát, thấy bên cạnh Trấn Viễn tướng quân có đặt vài tấm vải mềm, hắn liền với lấy, để bên cạnh người Tiêu nhị tiểu thư nói:
-Người đừng có gắng sức, hãy chậm chậm ngồi xuống.
Tiêu Ngọc Sương biết hắn có lòng tốt, nhưng lại không nhịn được trợn trừng mắt nhìn hắn. Lâm Vãn Vinh giả vờ không nhìn thấy gì, cầm tay đỡ Tiêu Ngọc Sương cho nàng từ từ ngồi xuống .
Cánh lưng dựa vào vải mềm nhưng Tiêu Nhị tiểu thư vẫn cảm thấy đau đến nỗi nhíu mày lại, khi Lâm Vãn Vinh đỡ ngồi xuống, cuối cùng cũng chịu đau, chậm rãi ngồi xuống. Lâm Vãn Vinh ngồi bên cạnh nàng, mông chạm vào tường, ngồi xuống đánh phịch một cái.
Hai người chẳng ai nói câu nào, trong khoảng thời gian ngắn, trong căn phòng trống trải này yên tĩnh cực kỳ.
Tiêu Ngọc Sương ngồi bên cạnh tường, cảm nhận được sự nóng bỏng từ cánh tay của hắn mà không kìm nổi ửng hết cả mặt lên, nàng lén lút nhìn tên Lâm Tam hung ác kia, nhưng nhìn hắn dựa vào tường đôi mắt buồn rười rượi, khuôn mặt có chút đau khổ, cũng không biết là hắn đang nghĩ gì nữa.
-Lâm… Lâm Tam, ngươi yên tâm đi, từ sau ta sẽ không thả chó ra cắn ngươi nữa, ta đã thề rồi mà.
Tiêu nhị tiểu thư cho rằng hắn vẫn đang lo lắng mình sẽ trả thù, nên liền vội vàng thanh minh.
Lâm Vãn Vinh lại hoàn toàn không suy nghĩ như vậy, hắn và tiểu cô nương này đã gây loạn một lúc, trong lòng cũng có chút mỏi mệt, nên muốn ngồi đó nghỉ hơi, nhưng không biết sao nữa, bỗng nhiên nghĩ tới chuyện không thể gặp lại phụ mẫu, không gặp lại muội muội trên thế giới này được nữa, trong lòng bắt đầu nặng trịch.
Tiêu Ngọc Sương thấy hắn nghiêm mặt không nói năng gì, cho rằng hắn không tin tưởng mình, liền vội vàng nói:
-Thật đó, Lâm Tam, ngươi tin ta đi, ta sẽ không ức hiếp ngươi nữa đâu, chúng ta giảng hoà nha.
Giảng hoà ư? Lâm Vãn Vinh thực sự cảm thấy buồn cười, ngươi cho rằng ta là con nít hay sao mà còn bày trò giảng hoà gì chứ. Có điều lúc này tiểu cô nương này lại hiền lành hơn rất nhiều, có lẽ là bị mình doạ sợ thật rồi.
-Nhị tiểu thư, chỉ cần người giữ lời thề, ta sẽ không làm gì người hết
Lâm Vãn Vinh vừa cười vừa nói.
Tiêu Ngọc Sương nhẹ nhàng ừ một tiếng, rồi nhìn trộm hắn, con ngươi đảo đi đảo lại, cũng không biết là đang nghĩ gì nữa.
Lâm Vãn Vinh nhìn sợi dây trên mõm Trấn Viễn tướng quân vẫn chưa được tháo ra, liền cười nói:
-Nhị tiểu thư, con Trấn Viễn tướng quân này là do người cố ý tới Tô Châu tìm để đối phó với ta ư?
Tiêu Ngọc Sương mặt đỏ ửng lên đáp:
-Có phải là cố ý để đối phó với ngươi đâu, mà là tự ta thấy thích nó nên mới mang về nuôi chơi thôi.
Lâm Vãn Vinh nhìn ánh mắt lấp lánh của nàng, biết rằng tiểu nha đầu này không nói thật, liền đáp:
-Nếu đã như vậy thì hôm nay giết con súc sanh này đi, không dấu gì người, thịt chó có mùi vị thơm không tả nổi.
Tiêu Nhị tiểu thư tức giận nói:
-Ngươi dám …
Thấy Lâm Vãn Vinh trợn mắt nhìn, khẩu khí của nàng lại nhẹ nhàng hạ xuống:
-Được rồi, được rồi, để cho ngươi biết cũng chẳng sao, Trấn Viễn tướng quân là do ta tìm ở Tô Châu mang về, vốn là để cố ý đối phó với đồ xấu xa nhà ngươi, ai nghĩ rằng…
-Ai nghĩ được rằng vẫn chưa làm được gì thì bản thân ngươi đã rơi vào tay ta phải không?
Lâm Vãn Vinh cắt đứt lời nói nàng đang nói.
Tiêu Ngọc Sương nghĩ tới cảnh mình bị rơi vào tay của hắn bị hắn đánh vào mông, mặt lại đỏ ửng lên, cúi đầu xuống nói:
-Lâm Tam, ta có thể xin ngươi một chuyện được không?
-Được, hãy nói đi
Thấy bộ dạng thành khẩn của tiểu cô nương, biểu hiện thật thà khiến Lâm Vãn Vinh gật đầu.
-Chuyện...ngươi đánh vào chỗ… , đừng có để ai biết được không? Đặc biệt là không được để mẫu thân và tỷ tỷ ta biết.
Tiêu Ngọc Sương mặt đỏ ửng, tuy tuổi nàng còn nhỏ, nhưng rốt cuộc thì vẫn là một tiểu thư, lại là thiên kim tiểu thư, bị một người đàn ông đánh vào mông, chuyện này ngộ nhỡ đồn đại ra bên ngoài thì nàng xấu hổ chết mất.