Chương ba mươi hai: Bãi bình tha
Lời ả vẫn chưa nói xong, dây thừng vẫn chưa cởi ra hết thì Lâm Vãn Vinh xuất chiêu trước Trấn Viễn tướng quân, lao nhanh về phía ả như một mũi tên bắn ra. Lâm Vãn Vinh liều mạng hành động vô cùng nhanh chóng, chàng đã chịu đựng một lần nhục rồi, chắc chắn sẽ không có lần thứ hai. Hạ thủ trước lấy ưu thế , hạ thủ sau dễ gặp khó khăn, đạo lý này đã rất rõ ràng rồi.
Tiêu Ngọc Sương chưa kịp ra mệnh lệnh thì đã bị Lâm Vãn Vinh bịt chặt miệng, đẩy mạnh ả áp sát vào tường.
-Ngươi, nhà ngươi muốn làm gì chứ?
Tiêu Ngọc Sương chưa từng nghĩ là Lâm Vãn Vinh lại bưu hãn như vậy, càng không nghĩ được rằng động tác của chàng lại nhanh nhẹn như vậy, lúc này cả người ả đều nằm trong tay của Lâm Vãn Vinh :
-Ngươi, ngươi không được làm bừa, ta là Tiêu Nhị tiểu thư , ngươi, ngươi dám ức hiếp ta, phụ mẫu ta, tỉ tỉ ta đều sẽ không tha cho nhà ngươi đâu
Đây chẳng phải là Tiêu Nhị tiểu thư sơ ý, mà thực tế là thật sự không thể lường trước được. Trước đây bọn gia đinh nha hoàn bị ả trừng trị thì mới nhìn thấy ả là đã không cả dám ngẩng đầu lên nữa rồi, mặc kệ muốn làm gì thì làm, chẳng có ai dám đối xử với ả như vậy, ả tác quai tác quái quen rồi, chưa hề nghĩ rằng một kẻ hầu người hạ lại dám động thủ với mình như vậy, chính vì thế mà đã tạo cơ hội cho Lâm Vãn Vinh.
Lâm Vãn Vinh ghì chặt chân vào chân đang cố giẫy dụa của ả, cảm giác được sự mượt mà nhẵn nhụi da thịt đôi chân ả cọ sát vào, cánh tay chàng đặt trước ngực ả, ghì chặt cổ ả lại, hơi nóng từ ngực ả toả ra khiến Lâm Vãn Vinh không thể kìm nén được trái tim bồi hồi. Thật là không thể thấy được nha đầu mới mười bảy tuổi này lại có cơ thể như thế, khi lớn thêm thì thế nào nữa?
Phì, phì, nghĩ ngợi lung tung gì chứ, tiểu nha đầu này tuổi còn nhỏ hơn cả em gái đang học đại học, bản thân lại có suy nghĩ xấu xa này, thật là không bằng đồ cầm thú, Lâm Vãn Vinh tự chửi thầm chính mình
Tiêu Nhị tiểu thư cảm giác được hơi nóng toả ra từ cơ thể chàng áp vào cơ thể mình, hơi thở đàn ông từ cơ thể chàng phả từng đợt lên mũi ả, Tiêu Ngọc Sương trái tim đập rộn ràng như một con hươu nhỏ vậy, vội vàng hét lên:
-Nhà ngươi muốn làm gì chứ, ngươi, ngươi không được ức hiếp ta. Phụ mẫu ta, tỉ tỉ ta sẽ không tha cho nhà ngươi đâu
Lâm Vãn Vinh cười híp mắt lại nói:
-Vậy thì Tiêu Nhị tiểu thư thân mến, lúc vừa rồi khi người thả chó ra xông tới cắn ta, có nghĩ tới phụ mẫu người không, còn tỉ tỉ người nữa? khi người ức hiếp người khác có từng nghĩ tới phụ mẫu người, tỉ tỉ người không?
Tiêu Ngọc Sương chỉ là một đứa trẻ được nuông chiều quen, đâu có gặp được một gã cươờng hãn như thế này, hai mắt đỏ hoe nói:
-Ai bảo nhà ngươi không nói cho ta biết ai đã vẽ bức tranh đó chứ? Người ta tức giận mới cố ý tìm nhà ngươi gây khó dễ thôi
Muốn hồi tưởng lại cảnh thả chó ra cắn người? vị tiểu nữ này còn cường hãn hơn cả ta đó. Lâm Vãn Vinh trong lòng toát mồ hôi hột, chỉ là nhìn thấy Tiêu Ngọc Sương có hình dáng hấp dẫn trong lòng cũng không kiên cường được, nói cho cùng thì ả cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi. Còn không bằng cả một đứa trẻ nữa, một ông già lớn tuổi thì cũng nhỏ mọn quá
Chàng đang nói thì lại nhìn thấy Tiêu Ngọc Sương trong mắt loé lên vẻ xảo quyệt, trong lòng Lâm Vãn Vinh bỗng tỉnh ngộ trở lại, tiểu nữ này rõ ràng là đang lấy tiến mà lùi, trước tiên lấy lòng thương hại của ta, chỉ cần ta buông tha cho ả, là lập tức ả sẽ ra đòn tấn công mới. Từ sự sợ hãi của bọn gia đinh nha hoàn trong phủ với ả thì có thể thấy tiểu nha đầu này bình thường nhất định là vô cùng hung hăng, là người chủ trời không sợ đất không sợ, nếu thả ả ra dễ dàng như vậy thì chẳng phải là tự mình chuốc lấy phiền phức hay sao.
Nghĩ tới đây, Lâm Vãn Vinh nhìn thẳng vào mắt ả nói:
-Ồ, thật sự chỉ là như vậy sao, Tiêu Nhị tiểu thư ? ta nghe những kẻ hầu người hạ trong phủ này nói, người bình thường ức hiếp bọn họ, không việc gì độc ác người không làm, lẽ nào lại có việc này?
Tiêu Nhị tiểu thư trợn tròn mắt nhìn nói:
-Ngươi là nô tài gì mà ăn nói bậy bạ như thế chứ? Ta sẽ không tha cho ngươi
Lâm Vãn Vinh ánh mắt hung hăng nhìn ả nói:
-Ta chỉ cần ngươi trả lời là phải hay không phải không thôi?