Tiêu phu nhân khuôn mặt tươi cười như hoa, nhìn từng gia đinh tân tấn với ánh mắt thân thiết, ân cần hỏi han sức khoẻ từng người trong bọn họ. Tiêu phu nhân quả nhiên là đã lăn lội trên thương trường lâu năm, tuy nhiên cũng chỉ là làm qua, nhưng cũng đã có được kết quả tốt. Một vài gia đinh đa sầu đa cảm đã nước mắt lưng tròng, một mực coi Tiêu gia phu là phụ mẫu tái sinh.
Lâm vãn vinh đã đói bụng từ nãy, không thể đợi Tiêu phu nhân tới hơn nữa, vội vàng đút vài miếng cơm rau vào trong miệng. Khi Tiêu phu nhân đã tới trước mặt, hắn ta vừa mới gắp một miếng rau nóng sốt bỏ vào miệng, đang nhai nhồm nhoàm.
- Phu nhân, vị này là Lâm Tam.
Vương quản gia đang giới thiệu cho Phu nhân.
Tiêu phu nhân liếc qua Lâm Tam một cái, tướng mạo không tồi, tính tình hiền hoà, rất có thiện cảm. Liền nhìn Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Ngươi chính là Lâm Tam, người được kí trong hợp đồng thuê người ư?
Lâm Vãn Vinh đứng dậy đáp:
- Vâng thưa phu nhân, tôi chính là Lâm Tam.
Hắn đưa tay ra một cách tự nhiên, muốn bắt tay với Tiêu phu nhân, trong thế giới của hắn thì bắt tay với người khác là một lễ tiết cơ bản nhất.
Tiêu phu nhân mặt mày biến sắc, lạnh lùng nói :
- Nhà ngươi muốn làm gì chứ?
Nam nữ thụ thụ bất thân, đó là giáo huấn tự cổ tới nay, Tiêu phu nhân là một quả phụ trinh đức, cực kỳ tự ái, luôn tôn trọng nghiêm khắc với lễ giáo phong kiến, người ta thường nói quả phụ thường bị lời ra lời vào thị phi nhiều, nhưng đã bao năm nay chưa hề có bất kỳ lời đàm tiếu đơm đặt nào từ Tiêu phu nhân cả, từ đó có thể thấy được lòng kiên trinh của bà. Vì vậy, khi bà nhìn thấy Lâm Vãn Vinh đưa tay ra liền không tự chủ được vô cùng giận dữ.
Lâm Vãn Vinh cũng ý thức được bản thân đã phạm một sai lầm ‘kinh nghiệm chủ nghĩa’ vô cùng nghiêm trọng, may mà hắn nhanh chóng hiểu ra, trong chốc lát đã xoay được kế, hắn cố tình không rút tay lại, mà nói với giọng vô cùng tự nhiên khoáng đạt:
- Bắt tay với phu nhân cái nào.
- Bắt tay ư?
Tiêu phu nhân cau mày lại, không ngờ rằng tên tiểu tử này lại dám nói thẳng thắn ra như vậy.
- Vâng ạ, ở gia hương (quê) tôi, với hai người lần đầu tiên gặp mặt làm quen thì bắt tay là một lễ tiết cơ bản nhất.
Lâm Vãn Vinh nói với giọng thuần phác tư nhiên, trên khuôn mặt nở một nụ cười hiền lành thân thiện, cộng thêm bộ dạng chất phác nữa, khiến người khác rất dễ tin tưởng hắn.
- To gan!
Vương quản gia và Bàng quản gia ở bên hét lớn lên, tên tiểu tử này là gì chứ, lại dám giở trò với Tiêu phu nhân ư.
- Không sao.
Tiêu phu nhân cười vui vẻ ngăn hai quản gia lại, trước khi Tiêu đại tiểu thư tiếp quản Tiêu gia, thì Tiêu phu nhân luôn là người lo liệu thu xếp chuyện làm ăn của Tiêu gia, để có thể cai quản Tiêu gia nề nếp trật tự như vậy thì chứng tỏ bà ta cũng không phải là người đơn giản. Nói một cách chính xác hơn thì bà ta là một phụ nữ tài ba mạnh mẽ. Để có thể tự bảo vệ mình, bà ta quen thuộc với mọi loại đàn ông, cũng quen thuộc với mọi ánh mắt, bà ta rất tin tưởng vào con mắt của mình, thần sắc của kẻ bề dưới này vô cùng tự nhiên, không hề lộ ra ý khinh nhờn gì cả, như vậy xem ra bản thân đã hiểu nhầm rồi.
Lâm Vãn Vinh vốn là chỉ muốn bắt tay với bà ta mà thôi, thần sắc tự nhiên rất bình thường, còn như giả dụ trong lòng có cảm giác khinh nhờn thì cũng sẽ không biểu lộ ra bên ngoài.
Lâm Vãn Vinh cũng đang dò xét Tiêu phu nhân, khác xa với những gì nhìn thấy từ phía xa, lúc này nhìn gần Tiêu phu nhân thì thấy bà quả là một phụ nữ xuất sắc, khuôn mặt trắng như ngọc, đôi mắt đẹp mê hồn, đuôi mắt không hề có nếp nhăn nào, chỉ đôi khi nhíu đôi lông mày như lộ ra vẻ lo âu.
Đây đúng là một người phụ nữ mạnh mẽ tài ba, Lâm Vãn Vinh trong lòng vô cùng ngưỡng mộ, so với đủ kiểu phụ nữ giỏi giang khác mà bản thân hắn đã gặp qua khi còn là ông chủ trong buôn bán thì bà ta càng đẹp hơn gấp bội.
- Vậy quê ngươi ở đâu vậy?
Tiêu phu nhân bắt đầu cảm thấy chút thú vị với kẻ được kí hợp đồng này, rốt cuộc thì bà ta vẫn chưa từng nghe nói về cái hợp đồng thuê công nhân này từ trước tới giờ, song cách nghĩ này vô cùng mới mẻ, cũng có tính sáng tạo nhất định nữa. Đối với một gia đinh có thể có đưa ra cách nghĩ như vậy đã gơị cho bà đôi chút hiếu kì.