-“Các vị đại ca, các vị đại ca. Chúng ta đã bị tên tiểu tử kia đánh đấy. Chính hắn, phiền mọi người tập trung tinh thần một lát nói cho huynh đệ ta một tiếng đi.”
Hai tên gia đinh lúc nãy bị đánh thấy mọi người cứ mồm năm miệng mười , lúc thì nói phải đánh đến Uông gia, lúc khác lại đòi phải điều tra rõ xem ai đang phá hoại cục diện yên ổn đoàn kết tốt đẹp này mà dường như quên mất cái đích trước mắt bèn lên tiếng nhắc nhở.
-“Chà ! Đúng .. đúng. Một gia đinh hạ đẳng như ngươi, ngày đầu tiên đến báo danh không những không đi cửa thấp mà còn dám xông thẳng vào cửa lớn, lại dám đánh nhau với gia đinh trung cấp, thật là quá to gan đấy.”
Vương quản gia giả bộ ra uy nói.
-“Đúng ! Đánh hắn, đánh hắn..”
Một bọn trung cấp gia đinh cùng hống hách gào thét.
Tất cả bọn gia đinh nha hoàn qua lại đều dừng bước, xem xét cảnh tượng náo nhiệt đang diễn ra trước mắt. Nhìn tên gia đinh mới đến bị bọn người của Vương quản gia vây vào giữa, bọn nha hoàn không nén nổi lo lắng thay cho tên gia đinh mới này, hắn thế nào lại dám trêu chọc Vương quản gia như vậy, thế này chắc chắn thảm rồi.
Lâm Vãn Vinh nhìn bọn chúng làm ầm ĩ lên như vậy, chỉ lắc đầu bất lực. Một cơn gió cát không thể tạo nên thời tiết.
-“Ngươi còn gì để nói không?”
Vương quản gia đắc ý nói:
-“Con mắt của các vị huynh đệ đây rất sáng suốt. Đương nhiên, chỉ cần ngươi khai ra kẻ đứng sau lưng xúi giục thì ta có thể xử lí ngươi khoan dung hơn một chút, đảm bảo không làm khó cho ngươi đâu.”
Lâm Vãn Vinh sớm đã nghĩ được những lời nhờ vả rồi nên hắn cười nói:
-“Vậy xin đa tạ sự khoan dung của Vương quản gia.”
Hắn cười một cách thần bí, thấp giọng nói:
-“Kì thực , người đứng sau xui giục ta đến đây chính là Phúc bá.”
-“Phúc bá?”
Mấy người đó vô cùng kinh ngạc. Trong Tiêu phủ này Phúc bá là một trong những người có tư cách nhất, ngay cả phu nhân và đại tiểu thư cũng rất tôn trọng ông ấy chứ đừng nói đến bọn Vương quản gia .
Lâm Vãn Vinh đã nắm rõ được địa vị cao sang vững chắc của ba lão gia hoả này nên mới dám không hề kiêng nể gì như vậy. Dù sao có được sự bảo vệ của ba lão này thì trong Tiêu phủ chẳng có ai đáng để hắn sợ cả.
-“Ngươi nói là do Phúc bá phái ngươi đến vậy ngươi tên là gì?”
Vương quản gia này ngồi được vào vị trí quản gia thì cũng là người có trí tuệ. Hắn biết nếu quả thật là người mà Phúc bá phái đến thì dựa vào thực lực của hắn e rằng không thể giải quyết nổi tên tiểu tử này.
-“Ta tên là Lâm Tam.”
Ánh mắt Lâm Vãn Vinh toát ra một tia cười mỉa mai tà ác.
-“Ngươi chính là Lâm Tam? Lâm Tam là nhân công hợp đồng đó ư?”
Vương quản gia ngạc nhiên hỏi.
Hôm qua sau khi Lâm Vãn Vinh kí kết bản hợp đồng đó xong thì tin tức lập tức truyền khắp trên dưới Tiêu phủ. Tất cả gia đinh trong Tiêu phủ đều coi kẻ này là một tên đại đại ngốc. Cả đời làm gia đinh trong Tiêu phủ, có ăn có mặc, đãi ngộ lại tốt, đi đâu có thể tìm được công việc tốt như vậy chứ? Tên này chắc chắn não có vấn đề nên mới làm ra cái gì đó gọi là hợp đồng thuê nhân công. Một năm sau Tiêu gia sẽ đá hắn ra khỏi phủ đến lúc đó xem hắn khóc thế nào đây. Tất cả các gia đinh đều có chút cảm giác vui sướng khi thấy người khác gặp tai hoạ.
Đương nhiên, Vương quản gia biết nội tình sự việc không chỉ có như vậy. Tên Lâm Tam này hôm qua được đích thân ba lão lấy tư cách chọn lựa ra hơn nữa còn hết lời khen ngợi. Nghe nói hôm qua khi tên tiểu tử này đến thi còn đến muộn hơn nửa giờ đồng hồ nừa à, hơn nữa Bàng phó quản gia sớm đã nhận được sự dăn dò từ trên là phải lưu ý đến một người tên là Lâm Tam. Vì vậy cho nên hôm qua Bàng phó quản gia đã thu bạc của Lâm Vãn Vinh nhưng sau khi biết hắn chính là Lâm Tam thì không thể không mang ngân lượng trả lại cho hắn.
-“Là ta, ta chính là Lâm Tam .”
Lâm Vãn Vinh cười nói, hắn thấy tất cả bọn gia đinh đang bao vây quanh hắn đều mặt mày biến sắc, có kẻ cười nịnh bợ , có kẻ ngưỡng mộ, còn có vài nha hoàn đỏ mặt nhìn gương mặt anh tuấn của hắn.
-“Cái này, cái này…Lâm Tam, tuy ngươi và Phúc bá có giao tình nhưng ngươi đánh nhau như vậy với gia đinh trung cấp thì dường như có gì đó không phải đúng không?”
Vương quản gia hì hì cười nói. Biết được hắn có ba vị lão tư cách bảo hộ nên ngữ khí của Vương quản gia đã mềm mỏng rất nhiều, nói câu này chẳng qua chỉ là lấy chút thể diện và giữ ý tứ thôi.
-“Ta không đánh nhau.”
Lâm Vãn Vinh làm ra một dáng vẻ hoàn toàn vô tội.