Phía trước mặt đi tới một tiểu tử cũng giống như Lâm Vãn Vinh, mặc một bộ áo dài mới màu xanh , trước trái thêu một chữ “Tiêu”. Chà …tên tiểu tử này không biết có phải là một viện hữu trong Tiêu gia đại viện không đây?
-“Huynh đài….”
Hai người đồng thời ngẩng đầu và cất tiếng chào hỏi.
Tên tiểu tử kia lộ rõ vẻ vui mừng trên nét mặt, ôm quyền nói:
-“Huynh đài, chắc cũng là gia đinh năm nay mới đến của Tiêu phủ phải không?”
-“Đúng vậy, đúng vậy.”
Lâm Vãn Vinh cũng nở một nụ cười và làm ra vẻ nhiệt tình nói.
-“Ta cũng vậy đó. Như vậy xem ra chúng ta có thể coi như tiến sĩ đỗ cùng một bảng rồi.Thất kính !Thất kính!”
Tên tiểu tử này chính là một con mọt sách đích thực, nói vài câu đã không ngừng trích văn dẫn thơ. Tên này chắc là thuộc vào loại người vô cùng thật thà có thể cử đi trong giữ nhà kho mà hôm qua ba vị lão nhân kia đã nói.
Đồng bảng “tiến” sĩ. Chuyện này thì quả là không sai chút nào. Trước nay Lâm Vãn Vinh luôn có một mong muốn mãnh liệt là kết bè, kết đảng kinh doanh, lúc này thấy ngay trên đường cũng có thể gặp được đồng đảng thì trong lòng vô cùng vui sướng, vội vàng chắp tay đáp:
-“Nói hay lắm! Nói hay lắm! Nhưng không biết cao danh quý tính của vị huynh đài đây là gì vậy?”
Tên tiểu tử thật thà khiêm tốn đáp:
-“Không dám! Không dám! Tại hạ danh tính nhỏ nhoi, trước khi vào cửa mang họ Kiều, tên chỉ có một chữ là Phong. Sau khi nhập môn được phu nhân ban cho họ Tiêu cho nên bây giờ được gọi là Tiêu Phong.
Trời! Lâm Vãn Vinh suýt nữa ngã lăn đùng ra đất. Kiều Phong? Tiêu Phong? Một tên giữ khoá mà cũng dám mang tên ngang hàng với bậc hào kiệt. Nam viện đại vương Tiêu Phong đại nhân nếu biết chuyện này e rằng sớm đã đập đầu xuống đất rồi. (*)
-“Thì ra là Tiêu Phong huynh, ngưỡng mộ đại danh đã lâu! Ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”
Sau khi bước vào cửa lớn của Tiêu gia thì tất cả mọi người đều họ Tiêu nên nếu gọi Tiêu huynh thì rất khó phân biệt cho nên cứ xưng hô là Tiêu Phong huynh đi.
-“Nhưng tại hạ vẫn chưa biết quý tính đại danh của huynh đài?”
Tiêu Phong vui mừng vội vàng hỏi.
-“Ta tên là Lâm Tam.”
Lâm Vãn Vinh cười nói, từ nay về sau Lâm Tam chính là một biệt hiệu của chàng.
-“Chà! Lâm huynh có thể chưa biết nhưng sau khi vào cửa Tiêu gia, chúng ta đều được ban họ Tiêu, huynh nên gọi là Tiêu Tam mới đúng.”
Tên mọt sách Tiêu Phong nghiêm trang nói.
Nhìn tên mọt sách này quả thật có vài phần đáng yêu. Lâm Vãn Vinh bèn đưa bản hợp đồng chế ước thân phận của mình cho hắn, Tên mọt sách Tiêu Phong vỗ đùi nói:
-“Ai da! Lâm huynh, huynh hồ đồ mất rồi!”
-“Ta hồ đồ ở chỗ nào chứ?”
Lâm Vãn Vinh thấy kì lạ bèn hỏi.
-“Huynh có biết thân phận gia đinh của Tiêu gia có biết bao nhiêu người muốn cướp mà không được hay không? Một khi đã vào Tiêu gia là tương đương với việc nhận được một chiếc bát vàng, suốt đời không cần lo lắng nữa. Sao huynh lại có thể bỏ lỡ một cơ hội tốt như vậy cơ chứ. Không được, không được. Để ta giúp huynh cầu xin quản gia đại nhân, nhờ ngài cầu xin các vị phu nhân tiểu thư, sửa cho huynh thành chế độ chung thân.”
Tên Tiêu Phong này tuy là một con mọt sách nhưng cũng có vài phần nghĩa khí. Cũng được, sau này trong Tiêu gia đại viện ta sẽ che chở cho hắn. Lâm Vãn Vinh cười cười vỗ vai hắn nói:
-“Tiêu Phong huynh. Không cần, không cần đâu. Ta làm như vậy là chỉ mong có một cuộc sống bình an vô sự, tự do tự tại, những cái khác đều không phải thứ mà ta muốn. Như vậy sẽ linh hoạt hơn rất nhiều so với bọn huynh, Như thế này nha, sau này trong Tiêu gia đại viện có chuyện gì thì cứ đến tìm ta nhé.”
Tiêu Phong thấy Lâm Vãn Vinh cởi mở tự nhiên như vậy thì đành thở dài một tiếng như tiếc rẻ lắm, nhưng cũng không khuyên thêm nữa.
Hai người cười cười nói, đi thẳng về phía Tiêu gia. Trên đường Lâm Vãn Vinh mới biết Tiêu Phong là một người nghèo khổ của khu đông thành Kim Lăng. Phụ thân của hắn là một tú tài thi mười bảng không đỗ cho nên trong việc dạy dỗ con trai cũng cổ hủ không chịu nổi.
Song tấm lòng của Tiêu Phong rất tốt, làm người thật thà, không biết mách lẻo. Điểm này cũng rất phù hợp với khẩu vị của Lâm Vãn Vinh .
Bọn Lâm Vãn Vinh hai người đến trước cửa Tiêu gia thì chỉ thấy hai tên gia đinh gương mặt cứng nhắc, lộ ra một bộ dạng hung thần ác sát.
Lâm Vãn Vinh kinh nghiệm phong phú vừa nhìn đã hiểu ngay là chuyện gì.
Đây chính là những lão gia đinh đang ra uy với các tân gia đinh đây mà. Cũng giống như học sinh mới nhập học thì các đàn anh luôn giở trò gì đó để lập uy phong thôi.