-“Xảo xảo! Sao nàng lại ở đây?”
Lâm Vãn Vinh vội vàng tiến lên phía trước nói.
Đổng Xảo Xảo đã đứng lên, phía dưới chân nàng còn có một cái làn trúc. Trong làn là những thức ăn đã nguội lạnh cả chứng tỏ nàng đã ngồi đợi ở đây rất lâu rồi.
-“Lâm đạica! huynh…huynh không sao chứ?”
Đổng Xảo Xảo giữ chặt lấy vạt áo của Lâm Vãn Vinh , lo lắng nhìn chàng , đôi mắt sáng lấp lánh như sao buổi sớm nhìn chàng với ánh nhìn chan chứa sự căng thẳng và đau lòng .
-“Ta…ta có thể có chuyện gì được cơ chứ?”
Lâm Vãn Vinh không biết nàng đang nói về việc gì chỉ cười đưa nàng vào phòng và dịu dàng hỏi:
-“Làm sao nàng có thể tìm được ta ở đây?”
-“Hôm đó huynh đã nói đại khái một chút cho muội về vị trí nên hôm nay muội tìm đến, ngoài cửa có treo y phục của huynh nên muội biết nơi này chính là nơi ở của huynh.”
Dưới ánh đèn, gương mặt xinh đẹp của Xảo Xảo ửng đỏ làm cho nàng càng quyến rũ hơn.
Lâm Vãn Vinh thầm nuốt nước miếng. Hắn chẳng phải là thứ tốt đẹp gì, lại một cô gái xinh đẹp như vậy đứng trước mặt bản thân mà hắn không hề động lòng thì có còn là đàn ông nữa đây?
Đổng Xảo Xảo nâng chiếc làn trúc lên nói:
-“Thức ăn đã nguội lạnh hết cả rồi. Lâm đại ca, huynh chưa ăn gì phải không? Để muội đi hâm nóng lại một chút, rất nhanh thôi.”
Lâm Vãn Vinh vội vàng kéo tay nàng lại nói:
-“Không cần đâu Xảo Xảo. Ta đã ăn rồi.”
Đổng Xảo Xảo bị hắn nắm lấy tay, lập tức nàng có một cảm giác dường như từ lòng bàn tay Lâm Vãn Vinh truyền đến từng đợt từng đợt khí nóng xuyên thấu trái tim nhỏ bé của nàng. Hai gò má nàng ửng hồng, trái tim đập dữ dội, nàng nhẹ nhàng nói:
-“Lâm đại ca! muội …”
Nàng ý tứ giãy giụa một lúc, lúc này Lâm Vãn Vinh mới ý thức được rằng mình đang nắm tay con gái nhà người ta.
Tuy nhiên da mặt hắn rất dày, không những không buông tay ra mà còn nắm chặt lấy , nhẹ nhàng mân mê lòng bàn tay nàng hồi lâu.
Đổng Xảo Xảo cảm thấy trong lòng có gì đó, một cảm giác kì lạ xuất hiện từ sâu thẳm lòng nàng. Toàn thân nàng nóng lên, đôi chân không kìm nổi mềm nhũn ra, thân thể cũng bắt đâu khẽ nhẹ run run lên.
Lâm Vãn Vinh lưu luyến không nỡ buông bàn tay nhỏ nhắn của nàng ra. Nét mặt không hề đỏ chút nào, chàng hỏi:
-“Xảo Xảo! Nàng cố ý đến đây chỉ để đưa thức ăn cho ta thôi sao?”
Thủ đoạn đánh lạc hướng sự chú ý của hắn vô cùng cao siêu, một cô gái như Đổng Xảo Xảo nào phải là đối thủ của hắn.
Thấy chàng ta đã buông tay mình ra, khuôn mặt Đổng Xảo Xảo có bớt đỏ đi một chút nhưng trong lòng lại có đôi chút thất vọng. Nghe thấy lời của Lâm Vãn Vinh, mới giật mình nhớ lại mục đích của nàng đến đây, bèn vội vàng nói:
-“Lâm đại ca! Vết thương của huynh sao rồi? Để muội xem qua nào.”
-“Vết thương nào?”
Lúc này hắn vẫn chưa ý thức được rằng Đổng Xảo Xảo đã nhìn thấy vết thương đã bị nhiếm trùng và đang sưng vù lên sau lưng hắn.
-“Lâm đại ca! Ai đã đánh huynh thành thế này vậy? Sao có thể ra tay độc ác đến như thế cơ chứ?”
Đổng Xảo Xảo run rẩy nói, âm thanh đã chứa đầy nước mắt. Sự quan tâm và đau lòng đó khiến cho Lâm Vãn Vinh cảm thấy có một cảm giác vô cùng ấm áp đang dâng lên trong lòng.
Không cần phải nói nữa , chắc chắn là tên tiểu tử Đổng Thanh Sơn đã mang chuyện hắn bị thương nói với Đổng Xảo Xảo rồi, cho nên Đổng Xảo Xảo mới tìm được nơi hắn ở.
-“Lâm đại ca! huynh mau cởi bỏ áo ra để muội bôi thuốc cho.”
Đổng Xảo Xảo nhẹ nhàng vuốt lưng của Lâm Vãn Vinh. Ngón tay nàng mềm mại dịu dàng và còn hơi mát lạnh khiến cho Lâm Vãn Vinh cảm thấy toàn thân dễ chịu, không nén nổi khẽ rên lên một tiếng.
-“Không sao đâu Xảo Xảo. Da thịt của ta dày lắm, vết thương nhỏ nhoi này có thấm vào đâu cơ chứ.”
Lâm Vãn Vinh cười cười nói.
-“Không được! Đại ca, huynh đã bị thương đến thế này rồi…….”
Đổng Xảo Xảo không thể nói tiếp được nữa vì nước mắt đã không ngừng tuôn rơi rồi.
-“Được rồi, được rồi. Ta cởi, nàng đừng khóc nữa. Nha đầu ngốc!”
Trong lòng Lâm Vãn Vinh ngập tràn cảm giác ấm áp và sự cảm động, vội vàng bỏ một thứ gì đó trong lòng ra, sau đó cởi bỏ y phục, lộ ra một cơ thể rắn chắc và cường tráng. Từ nhỏ cơ thể hắn đã rất đẹp, làn da cũng là một màu khoẻ mạnh , thêm vào đó lại rất thích rèn luyện nên cơ thể tương đối tráng kiện, đối với con gái mà nói rất có sức hấp dẫn, có lực công kích lớn.
Đổng Xảo Xảo nhìn cánh tay mạnh mẽ của hắn nét mặt chợt ửng đỏ, trái tim nhảy múa điên cuồng, chỉ là sau khi nhìn thấy vết thương sưng tấy trên lưng của hắn thì tất cả những tâm tư đó đều tan biến.
Mắt nàng ngân ngấn lệ, đưa ngón tay ngà ngọc ra nhẹ nhàng vuốt ve những vết thương đang sưng tấy , dịu dàng nói:
-“Đại ca! huynh có đau không?”