-“Hợp đồng nhân viên công chức là cái ngoại ý mà… khái, khái”
Lâm Vãn Vinh biết mình đã lỡ lời liền chữa ngượng bằng hai tiếng thở dài:
“Người làm thuê hợp đồng, theo đúng nghĩa của nó là tại hạ và Tiêu gia ký một hợp đồng làm thuê, thời hạn là một năm. Trong thời gian này tại hạ sẽ phục vụ Tiêu gia, mỗi ngày làm việc tám tiếng..ưm cũng là bốn canh giờ, tại hạ vẫn là một người tự do không thuộc về Tiêu gia, đương nhiên tại hạ vẫn là gia đinh của Tiêu gia. Ưu điểm của cách làm này là nếu Tiêu gia không hài lòng về tại hạ thì có thể đào thải tôi bất cứ lúc nào .”
“Ồ, ồ” nhìn ba tên lão nhân đang trợn mắt nhìn hắn, ý là nếu Tiêu gia không hài lòng về ngươi thì cũng có thể đào thải ngươi bất cứ lúc nào. Lâm Vãn Vinh vội vàng nói:
-“Còn tôi nếu được như vậy sẽ có chí tiến thủ hơn, sẽ cố gắng phấn đấu nhiều hơn, cống hiến hết sức mình cho Tiêu gia, đóng góp cho sự lớn mạnh và hưng thịnh của tiêu gia. Sau một năm chỉ cần đôi bên đều hài lòng thì vẫn có thể ký bán thân khế, hơn nữa còn có thể tiến hành thỏa thuận vấn đề tiền lương một cách vui vẻ .”
Những lời phía sau còn có chút ý tứ, không cầu an dật, không chấp nhận hiện tại, có chí tiến thủ, hiện nay những người dám nghiêm khắc với chính bản thân mình để tiến bộ như Lâm Tam quả không nhiều, ba lão gia đình gật gù.
Phúc Bá lên tiếng: “Lâm Tam à, không phải chúng ta không đáp ứng cho ngươi, trên thực tế đề nghị của ngươi rất có tính kiến thiết. Bỏ đi chế độ chung thân của người lãnh đạo cũng là việc chúng ta đang xem xét. Có ngươi mở đường, trong cuộc họp gia đinh lần sau chúng ta sẽ đưa ra thảo luận vấn đề này, nếu được thông qua sẽ bẩm với Thiếu phu nhân và Đại tiểu thư sau đó chính thức thực hiện. Có điều, ngươi cũng biết đấy, sự thay đổi này sẽ gặp những trở ngại rất lớn chúng ta vẫn chỉ có thể tuần tự mà tiến. Lần này chúng ta chỉ có thể chuyển ý kiến của ngươi đến Thiếu phu nhân và đại tiểu thư, có thành hay không chúng ta cũng không thể biết. Có điều ngươi cứ nghĩ cho kỹ nếu không đáp ứng được yêu cầu rất có thể ngươi sẽ bị loại. Ngươi nghĩ kỹ rồi chứ ?”
Từng lời nói của Phúc Bá, nào là bãi bỏ lãnh đạo chế độ chung thân, nào là cuộc họp gia đinh, nào là trở ngại của việc thay đổi, Lâm Vãn Vinh chóng hết cả mặt, thật không dễ dàng nghe được câu cuối cùng, liền gật đầu nói :
-Đương nhiên là nghĩ kỹ rồi, xin Phúc Bá hãy mau báo lên trên nha .”
Giết người cũng không khó bằng gật đầu, báo đáp ân tình của Ngụy lão đầu thì được nhưng phải nhẫn nhục thay tên đổi họ thì chẳng bằng đem mạng này trả cho Ngụy lão đầu.
Ba người Phúc Bá thương lượng một hồi rồi giao cho Phúc Bá đại diện đi bẩm báo lên trên.
Phúc Bá đi ra ngoài liền nhìn thấy một nữ tử đang đứng ngoài cửa bịt miệng cười.
Nữ tử này tuổi không nhiều, nhưng dung mạo cực kỳ xinh đẹp, đợi thêm một thời gian nữa, nhất định là một đại mỹ nhân.
-“Nhị tiểu thư, thì ra tiểu thư đang đứng đây à”
Phúc Bá vui mừng, liền vội đi tới nhìn vị tiểu thư đang cười cũngvui vẻ nói:
-“Chắc tiểu thư đã nghe được chủ ý qủi quái của tên tiểu tử này rồi chứ ?”
Tiêu nhị tiểu thư hừ một tiếng đáp:
-“Thật là thái quá, sớm đã biết tên tiểu tử này chẳng phải tử tế rồi .”
Phúc bá nhìn tiểu thư tay cầm một tờ giấy, bên trên có viết mấy chữ nhìn cẩu thả và còn có chút ngông cuồng, thấy lạ hỏi: “Nhị tiểu thư, trên tay tiểu thu cầm vật gì vậy ?”
Tiêu nhị tiểu thư nhếch miệng, bờ vai rung lên, cuối cùng cũng không kìm nổi bật cười ra nói:
“Phúc bá bá, ngươi xem, đây là tam tự kinh mà tên tiểu tử kia viết, hi hi - - ”
Thì ra trong tay nàng là phần trả lời của Lâm Vãn Vinh ở cửa quan đầu, Phúc Bá nhìn trang giấy mà cũng rơi vào tình cảnh dở khóc dở cười.
Biết chữ hay không biết chữ, biết đến mức độ nào thì chỉ cần dựa vào ý kiến về chế độ làm thuê hợp đồng ban nãy, tên tiểu tử này cũng không có vẻ là kẻ chưa đọc qua sách nhưng tại sao mấy chữ này lại viết cẩu thả như vậy ?