Màn đêm dần buông xuống, Long Hồi đã chết.
Y bị treo ngược trên cột cờ, thi thể cụt tay bị đánh đến chằng chịt thương tích, máu từ trên người từ từ nhỏ xuống, bị gió đêm làm đông cứng lại thành băng tuyết đỏ thẫm.
Thi thể của những tướng lĩnh còn lại bị treo trên cột cờ phần lớn cũng đều như thế.
Doanh địa của Oán Quân và Hạ thôn đều rực ánh lửa, chiếu rọi trong đêm đen. Hơn ngàn tù binh bị Oán Quân bắt tới bị nhốt cách những cột cờ đó không xa, bọn họ dĩ nhiên là không có lều cỏ và lửa trại. Trời đêm như này, chỉ có thể ôm nhau mà sưởi ấm, không ít người bởi vì bị thương mà dần dần cũng bị đông chết cứng rồi. Trong ánh lửa, thi thoảng có binh lính Oán Quân kéo một hoặc mấy tù binh không an phận ra, hoặc đánh chết hoặc chém chết họ. Tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong đêm.
Xa xa, thủ quân Hạ thôn trầm mặc quan sát toàn bộ cảnh tượng này.
Ninh Nghị không hề ngủ mà cùng với Tần Thiệu Khiêm và vài tướng lĩnh ở trong phòng chỉ huy thương nghị đối sách. Thỉnh thoảng hắn đi ra ngoài một chút, nhìn nhìn, bầu trời đêm lấp loáng ánh lửa tựa như mặt sông lung linh ánh đèn đêm đời sau. Một sườn doanh địa, chỗ doanh tường ngày hôm trước bị đập vỡ lúc này vẫn còn có một vài người đang tiến hành sửa chữa, gia cố, cũng có thể mơ hồ nhìn thấy sự việc ở trước quân doanh Oán Quân xa xa.
Quyên Nhi bưng trà đi vào, lúc đi ra đứng bên cạnh Ninh Nghị. Mấy ngày nay, bên ngoài Hạ thôn chiến đấu sôi trào, nàng ở bên trong hỗ trợ, phân phát vật tư, an bài thương binh, xử lý tạp vụ, cũng bận rộn tối tăm mặt mũi. Rất nhiều thời điểm, nàng còn phải an bài sinh hoạt cho đám người Ninh Nghị, lúc này, thiếu nữ dung sắc tiều tụy, hơi chút mệt mỏi. Ninh Nghị nhìn nàng, cười một tiếng, sau đó cởi áo khoác trên người ra, khoác lên mình nàng. Thiếu nữ liền lui về sau một bước, liên tục lắc đầu.
- Em không lạnh, cô gia, người mặc vào đi.
Thần sắc của nàng kiên quyết. Ninh Nghị cũng không miễn cưỡng nữa, chỉ nói:
- Đi nghỉ sớm đi.
Quyên Nhi gật đầu, nhìn về hướng quân doanh Oán Quân xa xa, lại đứng đó một lúc lâu:
- Cô gia, những người bị bắt kia, nhiều phiền toái lắm đúng không?
Nàng cũng không hiểu chiến sự đến mức này, các loại biến hóa đại biểu ý nghĩa và trình độ gì, chẳng qua là chỉ nói sự việc ngày hôm nay xảy ra, nàng cũng cảm nhận được bầu không khí trong doanh địa đột nhiên trầm xuống, trong lúc vô cùng căng thẳng thì đây đương nhiên không phải là chuyện tốt.
Ninh Nghị suy nghĩ một chút, rốt cuộc vẫn phải cười nói:
- Không có chuyện gì, có thể giải quyết được.
Lần này người Nữ Chân xâm nhập phía nam, bất ngờ không kịp đề phòng, nhưng sự việc phát triển đến ngày hôm nay, rất nhiều mấu chốt cũng đã có thể thấy được rõ ràng. Trận chiến thành Biện Lương cũng đã tới thời điểm quyết định sinh tử, mà cơ hội duy nhất có thể quyết định sinh tử chính là tất cả mọi người đấu tranh từng chút một. Từ ý nghĩa nào đó, Ninh Nghị không phải là một "Tử ngạch phái" tín phục tinh thần hy sinh vì nước. Rất nhiều chuyện, hắn đều hết sức biến báo. Muốn nói nỗ lực vì nước, điều này ở trong lòng hắn rốt cuộc cảm thấy có bao nhiêu sự đồng cảm đối với Vũ triều, cũng khó mà nói rõ được. Nhưng ngay từlúc ban đầu vườn không nhà trống, sau đó là thu nạp bại binh, tranh đoạt lại đồi Mưu Đà, lại đến tử thủ Hạ thôn, hắn đi đến bước này, chẳng qua nguyên nhân là bởi vì: đây là phương pháp duy nhất có thể phá được cục diện này.
(Tử ngạch phái: ý chỉ loại người bảo thủ, kiên trì lập trường nào đó, không chịu tiếp nhận thỏa hiệp, không chịu nhượng bộ, nhất định phải thay đổi thế giới này)
Hắn không hiểu việc binh, đối với chiến trận trước mắt thì cũng có chút lý giải, tuy nhiên cũng chỉ là kiến thức nửa vời mà thôi. Nhưng có một điểm hắn hiểu rõ, nhìn trước trông sau, tư duy quen nghĩ mưu lợi, hiểu rõ thiệt hơn, thì không làm nên việc gì. Vũ triều có rất nhiều tướng lĩnh, đại thần như vậy, đa số con người cũng đều là như thế, biết khó mà lui. Nhưng trong rất nhiều sự việc, thật ra đó lại không phải là thói quen tốt. Khi người Nữ Chân mạnh mẽ đánh tới, uy hiếp tính mạng của người Vũ triều, người muốn thắng lợi nhưng không nguyện hy sinh, thì vĩnh viễn sẽ không thể thắng được.
Bất kể là chiến tranh hay là làm việc, đến lúc quan trọng nhất, đánh cược tính mệnh chỉ là điều kiện tiên quyết cơ bản nhất mà thôi. Sở dĩ hắn làm tất cả những việc như vườn không nhà trống, dùng tin tức kích động Hoàn Nhan Tông Vọng, đoạt đồi Mưu Đà. Mà đến sau cùng, hãm mình tại nơi này, không có đường lui nào đáng nói, hơn một vạn bốn ngàn người được chỉnh hợp vội vàng không thể kéo ra chiến đấu, những thứ như Du mộc pháo, Địa lôi gì gì đó, cũng chỉ có tác dụng lớn nhất là phòng thủ mà thôi. Nếu như Biện Lương có thể thủ vững, mà bên này có thể kiên cường chống đỡ, tiêu hao lực lượng trù bị của người Nữ Chân, như vậy, đường sống duy nhất của Vũ triều xuất hiện, khi đó, có thể hòa đàm rồi.