Thiết kỵ mãnh liệt chấn động mặt đất, tiếng kêu giết cuồn cuộn như thủy triều.
- Liều mạng với bọn chúng...
Long Hồi hô to, múa may thiết giáo trong tay, chém ngã một kẻ địch ở phía trước xuống đất, máu thịt bắn tung tóe. Binh lính Oán Quân vẫn tiếp tục ồ ạt xông đến.
- Giết!
Trận xung kích nhỏ này đối với Oán Quân chỉ giống như sóng đánh lên đá ngầm, nhưng tiếng hò hét thảm liệt mà anh dũng cũng không thể thay đổi được cục diện chiến trường vốn đang tan tác. Sườn đông, sườn tây, có rất nhiều người đang bỏ chạy tứ phía.
Đã không thể phân biệt rõ là bộ hạ của ai bỏ chạy đầu tiên rồi. Lúc này đây, nhân mã tụ tập thật sự quá hỗn tạp, nơi chiến trường có một mặt tinh kỳ chính là phương hướng Oán Quân tấn công đến. Mà tầng xung phong thứ nhất dâng lên sóng máu, cũng đã khiến rất nhiều đội ngũ kinh hãi bỏ chạy, cả những đội ngũ xung quanh bọn họ cũng theo đó mà bắt đầu tán loạn chạy trốn.
Trong trận chiến chỉ có duy nhất một đội ngũ nhỏ vẫn còn đang chật vật chống đỡ. Bên phía Long Hồi, lấy y dẫn đầu, dẫn theo mấy trăm huynh đệ dưới trướng tập kết thành trận. Vương Truyền Vinh suất lĩnh thủ hạ giết qua khu rừng bên cạnh. Mã đội của Nghê Kiếm Trung, kể cả Phúc Lộc và một nhóm cao thủ lục lâm như cơn sóng hỗn loạn. Một đường giết tới gần như làm chiến trận trong nháy mắt cơ hồ bị tách ra.
Giống như là đường phố bị nước lũ quét tới, trong khoảnh khắc, sóng máu ngập trời che kín hết thảy.
- Lão Trần! Lão Thôi...
Trong những tiếng hò hét cuộn trào mãnh liệt, người người như thủy triều, Long Hồi bị thân binh, huynh đệ dồn vào trong đội ngũ. Hai mắt y đỏ ngầu nhìn xung quanh, chiến cuộc tan tác như mọi lần xảy ra quá nhanh. Song khi tan tác như vậy, lòng y dĩ nhiên ý thức được rất nhiều chuyện.
- Giết ra ngoài! Thông tri cho Hạ thôn, không được đi ra...
- Phúc Lộc tiền bối...
- Chúng ta thua, cùng lắm thì chết mà thôi...
- Các vị, không nên bị lợi dụng...
- Thông tri cho bọn hắn, không được đi ra...
Trên chiến trận, kỵ binh bất ngờ tập kích, chạy thành vòng tròn, vờn quanh quân trận dễ thấy nhất do Long Hồi suất lĩnh. Là đội ngũ kỵ binh tinh nhuệ của Oán Quân, mấy ngày qua, Quách Dược Sư cũng không cho họ xuống ngựa bộ chiến, tham gia trong trận chiến công phá Hạ thôn. Trong khi các đội ngũ khác trong đại quân thương vong thảm trọng, thì những người này cùng lắm cũng chỉ kéo cung bắn tên, nhưng trước sau họ vẫn bị uất nghẹn. Từ ý nghĩa nào đó, tinh thần của họ đã bị hao mòn không ít bởi thương vong thảm trọng của đồng bọn, tận đến lúc này, tinh kỵ rốt cuộc mới phát huy ra sức mạnh.
Trên mặt đất tuyết phủ trắng xóa đã điểm đầy bóng người hỗn loạn rồi. Long Hồi một mặt ra sức chém giết, một mặt lớn tiếng hò hét, nhưng người có thể nghe được tiếng hò hét của y cũng không nhiều lắm. Lão nhân Phúc Lộc cưỡi chiến mã, vung song đao, ra sức chém giết, ý đồ tiến tới, nhưng mỗi khi tiến lên được một bước, chiến mã lại bị bức lui ba bước, dần dần bị quấn kẹp rời về hướng bên cạnh. Lúc này, chỉ có một mã đội nhỏ do "Thái Nguyên" Nghê Kiếm Trung dẫn đầu nghe được tiếng hét của Long Hồi, bèn dốc sức lao về trước, xuyên qua chiến trường thô bạo...
...
- --------------------------------------
- Xảy ra chuyện gì...
Qua buổi trưa, sắc trời vẫn còn u ám. Hạ thôn, binh lực thỉnh thoảng được điều động. Đám người Ninh Nghị đứng trên bình đài, nghi hoặc với biến hóa của quân doanh Oán Quân bên kia.
- Hướng Hiểu Lĩnh phía sau Oán Quân phát sinh chiến đấu...
- Khả năng có người tập kích quân doanh...
- Quách Dược Sư chia binh...
Những suy đoán vụn vặt thỉnh thoảng được những phụ tá bên kia truyền tới. Trong quân cũng có thám báo có thâm niên cùng với nhân sĩ lục lâm tỏ ra đã nghe được thanh âm rung động của mặt đất khi có quân đội di chuyển. Nhưng cụ thể là viện quân thật sự đến, hay là kế sách mà Quách Dược Sư sử dụng, lại không một ai có thể khẳng định.
Nếu như nói Địa Lôi trận đêm qua làm cho Quách Dược Sư chấn động, khiến y đành phải ngừng tấn công như vậy thì cũng có khả năng. Mà sau khi dừng lại, rốt cuộc y sẽ chọn sách lược công kích như thế nào thì không ai có thể đoán trước được.
Kế sách giả trá có viện quân đến, "Dẫn xà xuất động", nếu như nói Quách Dược Sư cố ý gây nên thì cũng không phải là chuyện gì kỳ lạ.
Động tĩnh mơ hồ nửa ngày lại không nhìn thấy địa phương náo loạn, bầu không khí nặng nề cũng bởi vậy mà kéo dài. Những người ở phía sau tường gỗ thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn về phía xa, binh sĩ cũng bắt đầu xì xào bàn tán.
- Ngoài thành Biện Lương đã đánh thành cái dạng này, còn có ai có thể dám đến? Khinh ta ngu sao!