Trời tờ mờ sáng.
Khi nha hoàn bước vào thêm than vào ngọn lửa, Sư Sư tỉnh giấc. Trong phòng rất ấm áp, hơi ấm có phần dư thừa, làm thái dương nàng nóng lên. Mấy ngày liền, nàng đã quen với quân doanh hơi lạnh lẽo, giờ đột nhiên trở về Phàn Lâu, có cảm giác không thích ứng ngay.
- Sầm cô nương thế nào rồi?
Nàng day day trán, vén chăn trên người ngồi dậy, đầu óc vẫn còn chưa thật sự tỉnh táo.
- Đại phu nói nàng ấy... Nàng ấy...
Nha hoàn ngập ngừng muốn nói lại thôi.
- Còn sống được là tốt rồi.
Ngồi ở bên giường, Sư Sư nhìn nha hoàn bằng ánh mắt bình tĩnh. Thời gian hai người sống chung không ngắn, thường ngày, nha hoan cũng biết tiểu thư của mình có phần lạnh nhạt đối với rất nhiều việc, có vẻ hờ hững với tình đời, nhưng lần này lại không phải như vậy.
- Tính mạng của Sầm cô nương... Không còn đáng lo ngại nữa.
- Tay nàng không còn nữa.
Sư Sư gật đầu, nguyên nhân khiến nha hoàn nói không nên lời là chuyện đó, nhưng chuyện đó thì Sư Sư cũng đã biết rồi.
Đêm qua, chính Sư Sư đã đưa Sầm Ký Tình cụt đôi tay trở lại Phàn Lâu.
Trong thời gian này, hoặc là do ảnh hưởng của Sư Sư, hoặc là do sự tuyên truyền trong thành, một số cô gái ở Phàn Lâu cũng bắt chước Sư Sư đến gần tường thành hỗ trợ. Ở Phàn Lâu, xem như Sầm Ký Tình là một người có chút danh tiếng, tính tình nàng mộc mạc, hơi giống tính cách của Nhiếp Vân Trúc. Trước kia, nàng từng là nữ y gia, việc chữa thương cứu người lại càng thành thạo hơn Sư Sư nhiều. Hôm qua, lúc trước Phong Khâu môn, nàng bị một tên lính Nữ Chân chém đứt cả hai tay.
Cũng nhờ Sầm Ký Tình là thân gái, cho nên mới được người ta cứu. Đêm qua, lúc Sư Sư cho xe chở nàng về Phàn Lâu, nửa người Sầm Ký Tình đầy máu, hai tay chỉ được cầm máu và băng bó một cách sơ sài, chỉ còn thở thoi thóp.
Quốc nạn ập xuống, chiến tranh ác liệt, mặc dù tuyệt đại bộ phận đại phu đều bị điều động đi chiến trường, nhưng ở những nơi như Phàn Lâu, vẫn còn thầy thuốc có trình độ chữa bệnh rất tốt so với ở chiến trường. Trong lúc đại phu xử lý vết thương cho Sầm Ký Tình, Sư Sư mệt mỏi trở về phòng mình, tắm nước nóng, rồi nửa nằm nửa ngồi trên giường, lập tức ngủ ngay.
Thời tiết lạnh lẽo, gió tuyết đã ngừng, trời quang mây tạnh. Tính từ lúc quân Nữ Chân bắt đầu công thành, đã hơn nửa tháng, còn tính từ lúc quân Nữ Chân bắt đầu nam hạ, đã hơn ba tháng. Cảnh thanh bình tươi đẹp, phồn thịnh trước kia, bây giờ nhớ lại, vẫn thấy hết sức chân thật, dường như những chuyện kinh khủng đang xảy ra trước mắt, chỉ là một cơn ác mộng dài dằng dặc.
"Tất cả chuyện này, cũng không phải là sự thực", trong mấy ngày nay, rất nhiều lần tỉnh dậy sau giấc ngủ, ý nghĩ đó lại hiện ra trong đầu Sư Sư. Lũ giặc hung thần ác sát, cảnh tượng máu chảy thành sông, mặc dù xảy ra ngay trước mắt, nhưng sau đó nhớ lại, Sư Sư lại cứ nghĩ: "Đây không phải là sự thật!" Có lẽ, lúc này ý nghĩ đó cũng lởn vởn trong đầu rất nhiều người Biện Lương.
Vốn là một người cha, là trụ cột trong gia đình, một ngày nào đó, đột nhiên một đi không trở lại. Đã từng là một người chồng, một ngày nào đó lên đường nhập ngũ, rồi đột nhiên một hôm tin dữ bay về. Đã từng là một cô gái xinh đẹp, mắt ngọc mày ngài, đôi tay thon nhỏ, lúc gặp lại, đôi tay đã mất, cả người đẫm máu. Trong một thời gian ngắn ngủi, những vết tích tồn tại của vô số người, đã chỉ còn lại trong ký ức của người khác. Từ nhỏ đến lớn, Sư Sư đã từng trải qua nhiều lận đận, trong giao tiếp xã giao, từng gặp phải những điều hắc ám, nhưng đối với sự thực đột nhiên ập tới trước mắt, vẫn cảm thấy, đó chỉ như một cơn ác mộng.
Nhưng tất cả những chuyện đó, đều là sự thật. Người Nữ Chân đột nhiên xuất hiện, phá tan mộng đẹp của mảnh giang sơn gấm vóc này, hôm nay, bằng những cuộc tiến công vô cùng ác liệt, họ sắp chiếm được tòa thành này rồi.
Cách đây mấy ngày, tin tức về sự hung ác tàn bạo của quân Nữ Chân, về cuộc chiến đấu anh dũng của quân dân bên mình, luôn được tuyên truyền, đã thật sự làm tinh thần binh sĩ trong thành phấn chấn, nhưng khi ảnh hưởng từ cái chết của những người giữ thành từ từ lan rộng, tâm trạng đau thương, khiếp nhược, thậm chí tuyệt vọng, cũng bắt đầu lan ra khắp nơi trong thành.
Cái chết của một người, sẽ có ảnh hưởng tới không chỉ một hai người, bởi vì người đó còn có gia đình, có người thân, bạn bè, có các mối quan hệ xã hội. Một người chết đi, có thể tác động tới một phạm vi gồm mấy chục người, huống chi vào lúc này, e rằng trong phạm vi mấy chục người, số người bị chết, không chỉ là một hai người.
Mọi người bắt đầu sợ hãi, quá nhiều những đau thương, tin dữ, những lời đồn đại về chiến cuộc ác liệt, người trong nhà còn có thanh niên, tráng đinh có thể đi lính, khóc lóc van xin, không dám để người thân đi chịu chết, cũng có một số người đã lên tường thành, chạy chọt xem thử có thể đưa người thân rút lui, hoặc điều đi nơi khác. Người có quan hệ, đều đã bắt đầu tìm kiếm đường rút lui, quần Nữ Chân quá độc ác, đã quyết phá bằng được thành Biện Lương rồi.
Phàn Lâu nằm ở trung tâm của thông tin, đối với những điều này, hết sức nhạy bén. Tuy nhiên, đối với Sư Sư, nàng là người đã trải qua chiến trường, lại không lo lắng quá nhiều như vậy.
Rửa mặt chải đầu sơ sài xong, Sư Sư liếc nhìn Sầm Ký Tình vẫn đang nằm mê man. Nàng ở gần chiến trường hơn nửa tháng, đối với dung mạo và y phục, đã không còn chải chuốt nhiều nữa, tuy vậy khí chất của nàng vẫn vẫn vậy. Mặc dù trông bề ngoài nàng còn có vẻ yếu đuối nhưng sau khi đã nhìn quen cảnh máu me chém giết, trên người nàng dường như có một khí thế cứng cỏi. Lý Uẩn ở ngoài phòng, nhìn nàng một lúc, muốn nói lại thôi.
Nếu là trước kia, thấy một người bị chém đứt hai tay, sẽ không cô nương nào trong Phàn Lâu có thể chịu nổi. Tối hôm qua, khi Sư Sư dẫn người ôm Sầm Ký Tình toàn thân đẫm máu tiến vào, vừa vén y phục lên, thấy hai tay Sầm Ký Tình bị chặt đứt, máu me đầy người, lập tức có người hoảng sợ đến nỗi bất tỉnh nhân sự, cả Lý Uẩn cũng chịu không nổi, chỉ có Sư Sư, tuy còn mệt mỏi rã rời, vẫn bình tĩnh sắp xếp mọi việc, đợi đại phu tới rồi mới về ngủ.