Khí tức máu tanh tràn ngập, gió lạnh ngoài tường gào thét. Trong hỗn tạp, nơi đóng quân còn có tiếng bước chân chạy vào trong đại trường. Tông Vọng đang cùng vài tướng lĩnh Nữ Chân thảo luận chiến sự. Phía dưới, thậm chí mãnh tướng Tát Lạt suất lĩnh đại quân công thành vẫn đang mặc áo dính máu đen. Không lâu trước đó, gã thậm chí đích thân suất lĩnh tinh nhuệ xông lên tường thành, nhưng chiến sự duy trì không lâu thì bị tiếp viện của triều Vũ cuồn cuộn đến bức ra.
Sau đó thám báo đến đã thông báo tình huống công thủ ngoài thành Biện Lương, trong doanh trướng trầm mặc một lát, Tông Vọng cau mày, rất lâu mới phất tay.
- Nói như vậy, trong triều Vũ vẫn có người có thể chiến đúng không? Hạ thôn... Vì sao trước đó bọn chúng lại bại thành như vậy?
Trong giọng nói của y hàm chưa phẫn nộ khiến cho không một ai dám tiếp lời. Lại qua một lát, vẫn là Đồ Mẫu vừa từ đồi Mưu Đà chạy đến không lâu nói một câu:
- Theo ta thấy, khả năng là triều Vũ đã tập hợp toàn bộ tinh nhuệ trong quân, muốn đập nổi chìm thuyền, đi nước cờ hiểm đánh cược một lần.
- Tinh nhuệ của triều Vũ, chỉ có vài tên tướng lĩnh và hơn ba mươi vạn hội binh, cho dù có thể tập trung lại, sao có thể dùng được. Nhưng tướng lĩnh trong sơn cốc này nghe nói là con trai của vị Hữu tướng triều Vũ ở trong thành kia. Nếu nói như vậy, thật sự là có khả năng.
Sắc mặt Tông Vọng âm trầm, nhìn bản đồ tác chiến trong đại trướng.
- Biện Lương tử thủ, bức ta tốc chiến, vườn không nhà trống, chặt đứt lương thảo của ta, nổ đê Hoàng Hà...Ta cảm thấy đây là một đạo mưu tính, hiện tại xem ra, ta chưa từng đoán sai. Còn có hỏa khí kia nữa...
Từ phong thư thu được trước đó, y liền suy đoán người đứng phía sau ắt có quan hệ rất lớn đến người vẫn luôn luôn tiến hành vườn không nhà trống kia. Quách Dược Sư chĩa đầu mâu vào Tây Quân, nhưng nhiều manh mối bí ẩn của vườn không nhà trống hẳn là có liên kết với Hạ thôn kia. Đương nhiên, làm chủ tướng, trong thâm tâm Tông Vọng dù có chút ấn tượng đối với chuyện này, nhưng ty không đến mức vì thế mà để tâm quá nhiều. Nhưng thật ra vào rạng sáng ngày hai mươi lăm tháng chín lúc đánh bại hơn hai mươi vạn quân đội triều Vũ, bên Võ Thụy Doanh nổ tung hơn hai mươi chiếc xe ngựa, đã khiến cho một vài tướng lĩnh tiến công phương hướng này chú ý.
Nữ Chân khởi nguồn từ vùng đất man hoang, trong một thời gian ngắn ngủi đã trung hưng kiến quốc. Nhóm tướng lĩnh đầu tiên này cũng không bảo thủ, trình độ nhạy bén đối với các loại sự vật trên chiến trường khá cao, bao gồm khí giới công thành, hỏa khí triều Vũ chỉ là khí giới công thành thô sơ. Hỏa khí của triều Vũ trong mắt họ chỉ là thứ hào nhoáng bề ngoài, đêm đó dù có nổ tung rất lớn, cuối cùng cũng không tạo nên thương vong gì lớn với đối phương. Cũng bởi vì điều này, lúc ấy họ cũng không tiếp tục truy cứu nữa. Nhưng lần này lại xuất hiện ở Hạ thôn, thì lại có chút hơi khác biệt rồi.
- Trương Lệnh Huy, Lưu Thuấn Nhân bại trận, Quách Dược Sư chắc chắn cũng biết rồi. Chuyện của hắn là công phá nơi đó. Bản soái quan tâm chỉ là thành Biện Lương này.
Tông Vọng nói xong, đấm quyền lên bàn.
- Mấy ngày công thành, quân ta đã thương vong trên vạn, người triều Vũ còn thương vong cao hơn quân ta gấp năm lần. Chiến lực của chúng yếu nhược, quân ta từng đột phá mấy tòa thành phòng thủ, đến cuối cùng lại không thể phá được tòa thành này? Trước kia các ngươi gặp phải tình huống này chưa?
Ánh mắt Tông Vọng nghiêm khắc, tất cả mọi người đều cúi đầu. Trận công thủ trước mắt này đối với họ mà nói cũng không thể lý giải. Quân đội triều Vũ không phải là không có tinh nhuệ, nhưng giống như Tông Vọng đã nói, phần lớn ý thức, bản lĩnh chiến đấu đều không lợi hại. Trong thời gian này, quá trình quân đội Nữ Chân tinh nhuệ phối hợp với khí giới công thành cường công, mỗi lần đều có thể lấy được thành quả. Trong đối sát chính diện, dù đối phương cố lấy ý chí cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của tinh binh Nữ Chân, càng không nói rất nhiều binh lính triều Vũ còn không có ý chí như vậy. Một khi tan tác trong phạm vi nhỏ, tình huống binh lính Nữ Chân giết người như bổ dưa thái rau đã xuất hiện quá nhiều lần.
Nhưng mà tình huống như vậy không ngờ lại không bị lan rộng. Nếu là trên chiến trường, tiền quân vừa bại, sẽ cuốn lấy quân đội hậu phương chạy trốn như tuyết lở cũng không phải lần đầu quân đội Nữ Chân gặp phải, nhưng lần này, tan tác phạm vi nhỏ, vĩnh viễn chỉ nằm trong phạm vi nhỏ.
Trên tường thành Biện Lương, sau khi tan tác và đồ sát phạm vi nhỏ, quân dân triều Vũ đến tiếp viện lại cuồn cuộn tới. Bọn họ ùn ùn đến, gặp phải công kích mãnh liệt của người Nữ Chân thì sẽ chỉ là tan tác. Nhưng mà nhánh quân đội thứ ba, thứ tư vẫn tuôn ra, viện quân phía sau như biển lớn mênh mông, đến cuối cùng, sẽ tạo thành áp lực tâm lý cho binh lính Nữ Chân.
Những người chống đỡ này tất nhiên không phải là anh dũng chân chính. Bọn họ chưa từng trải qua loại chém giết cường độ cao này, mặc dù huyết tính bị đẩy lên, nhưng một khi đối mặt với máu tươi, thi thể, phản ứng những người này sẽ trở nên chậm dần, tầm mắt sẽ thu hẹp lại, tim sẽ đập nhanh, chịu đựng đau đớn của họ tuyệt đối không bằng binh lính Nữ Chân. Đối với tinh nhuệ Nữ Chân chân chính, cho dù bụng bị phanh ra, chân bị chém đứt, cũng sẽ gào thét cho kẻ địch một đao, một vết thương nhỏ bình thường càng không ảnh hưởng đến chiến lực của họ, mà những người này, trúng một đao là nằm trên đất để mặc bị làm thịt, cho dù tác chiến chính diện, năm sáu người cũng không đấu lại được một binh lính Nữ Chân. Phòng ngự như vậy, vốn không chịu nổi một kích mới đúng.