Lưỡi đao xẹt qua băng tuyết, trong tầm mắt là một mảnh mênh mông mờ mịt. Sắc trời vừa sáng lên, gió cùng tuyết trước mắt đều đang kích động lượn vòng.
Phập một tiếng, xen lẫn trong vô số tiếng gầm, máu tươi sền sệt cùng khí tức tanh nồng đập vào mặt. Có người bên cạnh cầm trường mẫu đầm, đồng bạn phía sau bắn mũi tên ra, dây cung vang dội. Mao Nhất Sơn trợn trừng mắt, nhìn thân hình cao lớn của gã đàn ông vùng Đông Bắc phía trước kia nhuộm đầy máu tươi. Dòng máu nồng đậm từ sườn đến ngực của gã phun ra ngoài, bắn tung tóe vào mặt y, thậm chí xộc vào trong miệng y, nóng hổi.
Hạ thôn.
Chiến đấu nửa canh giờ, tiểu binh tên là Mao Nhất Sơn lần đầu tiên đã giết được kẻ địch.
Y tòng quân đã được mấy năm rồi. Gia nhập quân đội, nhận chút quân lương, xu nịnh quan trên, thỉnh thoảng huấn luyện. Mấy năm này, triều Vũ không yên ổn, thi thoảng y cũng được điều động tham gia chiến đấu, nhưng chưa từng có cơ hội giết người. Cho đến lúc Nữ Chân đánh tới, y bị quấn vào trong quân trận, bị đuổi giết, cùng chạy trốn. Trong đêm máu và lửa thiêu đốt, y cũng nhìn thấy cảnh tượng đồng bạn bị chém giết nằm trên đất, máu chảy thành sống, nhưng thủy chung y vẫn chưa từng giết người.
Vậy cũng không có gì, y chỉ là đi lính để nhận quân lương mà thôi. Trên chiến trận, người tấp nập, ngoài chiến trận, cũng là người tấp nập, không ai để ý tới y, không ai kỳ vọng y giết được ai hay không. Sau khi tan tác cũng không ai chú ý tới y, dù là y bị giết rồi, chắc hẳn cũng không ai bận tâm đến y.
Tận đến khi tới Hạ thôn này, không biết vì điều gì, tất cả mọi người tan tác lại tụ hợp lại, cùng sưởi ấm, kể cho bọn họ những câu chuyện xưa, nói về một số nhân vật lợi hại, tướng quân A anh hùng B v.v... Y đi lính, tham gia huấn luyện, trong nội tâm vốn cũng không mong đợi gì nhiều nhưng đôi lúc lại cảm thấy, huấn luyện lâu như vậy, nếu có thể giết một hai người thì tốt.
Vốn y muốn rời bỏ thôn này, hơn nữa bọn họ không muốn chiến đấu một trận cứng rắn với người Nữ Chân. Nhưng sau cùng, y đã ở lại, chủ yếu là bởi vì hàng ngày đều có việc làm. Cơm nước xong đi huấn luyện, huấn luyện xong thì đi xúc tuyết, đêm thì trò chuyện cùng mọi người. Có những câu chuyện khiến người ta vui vẻ, những câu chuyện khiến người ta rơi lệ. Dần dần y cũng quen biết được một vài người chung quanh. Nếu như ở địa phương khác, sau khi tan tác như vậy, y chỉ có thể đầu nhập một thương quan nào đó, hoặc tìm vài đồng hương để trò chuyện, cùng lĩnh quân tư, lúc không có việc gì thì mọi người tránh trong lều vải sưởi ấm. Trong quân đội không có người nào thật sự để ý y. Sau khi thất bại lớn như vậy, sợ rằng huấn luyện cũng không có.
Tương đối mà nói, y thích bầu không khí ở Hạ thôn, chí ít biết rõ kế tiếp mình phải làm gì, thậm chí dù là xúc tuyết cũng rất hăng hái. Mấy thượng quan có địa vị khá cao thường còn nhắc đến y:
- Người này chịu khó làm việc, rất có khí lực.
Thượng quan của y đã nói như thế. Sau đó mấy vị cấp trên địa vị cao hơn đều gật đầu, một người trẻ tuổi trong đó thuận tay vỗ vỗ bờ vai y:
...
- Đừng để quá mệt, huynh đệ.
Sao có thể mệt chết được....
Sau đó y nghe nói những nhân vật lợi hại đó đi ra ngoài đánh nhau với người Nữ Chân. Tiếp theo có tin tức truyền đến, bọn họ đã đánh thắng rồi. Khi những người này trở về, vị thư sinh lợi hại nhất tại Hạ thôn đã lên đài nói chuyện. Y cảm thấy mình nghe không hiểu gì nhiều, nhưng tới lúc chuẩn bị chiến đấu, tay y run rẩy cả đêm, hơi chút mong đợi, nhưng lại không biết mình có thể giết được một hai kẻ địch nào hay không, nếu như không bị thương thì càng tốt. Tới sáng sớm hôm sau, Oán Quân khởi xướng tấn công, y đứng xếp hàng đầu tiên trong đội quân, luôn chờ ở sau nhà gỗ, phía sau nữa là từng hàng cung tiễn thủ.
Oán Quân xông lên. Phía trước là tường gỗ dài hơn trăm trượng sườn đông Hạ thôn. Tiếng hô giết sôi trào, khí tức máu tanh xộc vào mũi y. Sắc trời đã sáng tự lúc nào rồi, trưởng quan của y cầm đao, nói một tiếng:
- Chúng ta lên.
Y cũng cầm đao xông ra nhà gỗ, gió tuyết trước mặt tách ra.
Y cùng với những binh lính bên cạnh lấy tốc độ nhanh nhất xông về tường gỗ phía trước. Khí tức máu tanh càng lúc càng nồng nặc. Bóng người chớp động trên tường gỗ, trưởng quan của y đầu tàu gương mẫu xông lên, trong gió tuyết giết một tên địch. Lúc y đang định xông lên, binh lính vốn đang chiến đấu hăng hái trên doanh tường phía trước đột nhiên ngã xuống, trên người đã bị trúng một mũi tên, Mao Nhất Sơn đỡ người đó, người bên cạnh cũng đã xông đi lên rồi.
Người đó nhô người ra để giết người thì trên vai người bị trúng một mũi tên, đầu óc Mao Nhất Sơn hơi chút hỗn loạn, nhưng lập tức nâng người đó lên, vội vã chạy về. Đợi khi y tiếp tục xông lên, lúc chạy lên đầu tường chỉ có móc câu ném lên đã bị chém đứt, không ngờ thời gian lâu như thế vẫn chưa có kẻ địch nào trèo lên. Cứ chờ như thế tận đến khi trong lòng y hơi nhụt chí thì có người đột nhiên leo tường vào, giết đến. Mao Nhất Sơn còn đang tránh ở sau doanh tường, vô thức khua một đao, máu bắn vào mặt y, y hơi ngẩn người, sau đó biết mình đã giết người.
Thật ra y đã quen với khí tức máu tanh từ lâu, chỉ có điều tự tay giết địch thật sự khiến y hơi sững sờ. Nhưng ngay sau đó, thân thể y vẫn xông về phía trước, lại một đao bổ ra, một đạo này bổ vào khoảng không, có hai thanh trường mẫu đầm tới, một thanh đâm xuyên qua có người nọ, một thanh đâm vào ngực người nọ, đấy tên đó ra ngoài.
Sương tuyết bay lượn đập vào mũi, bóng người đan xen trong tầm mắt, nơi vừa mới có người nhảy vào, một cây thang đơn sơ đang đáp ở bên ngoài, có nam tử Liêu Đông kêu "a" xông tới. Mao Nhất Sơn cảm giác toàn bộ thiên địa đều sống động, xoay trong đầu toàn những hình ảnh thảm bại ngày ấy, đồng bạn cùng doanh trại với y bị giết chết la liệt trên mặt đất, khắp nơi đều là máu, có một vài người nội tạng từ trong bụng chảy ra ngoài, thậm chí có người một nam tử ba bốn mươi tuổi còn chưa chết, khóc kêu "cứu mạng, tha mạng...". Y không dám dừng lại, chỉ liều mạng chạy, tiểu cả ra quần...