Tháng 12 của năm rốt cục cũng đến rồi, ở vùng Hoàng Hà, gió tuyết vẫn kéo dài như ngày xưa, vẫn rơi như thể không muốn ngừng nghỉ.
Chỉ có điều, ngày xưa mặc dù là tuyết lớn vẫn có vết chân qua lại, nhưng hiện giờ đã trở nên rất thưa thớt. Thôn dã hoang vắng như quỷ vực, trong tuyết có thi hài vùi lấp.
Trong gió tuyết thỉnh thoảng có tiếng vó ngựa sàn sạt vang lên. Bên cạnh rừng cây, ba gã người Nữ Chân cao lớn ngồi trên lưng ngựa, vừa thong thả vừa cẩn thận tiến về phía trước, ánh mắt nhìn chằm chằm mảnh rừng cách đó không xa. Một người trong đó đã kéo cung cái tên.
Trong nháy mắt khi bóng ngựa xuất hiện trong tầm mắt, chỉ nghe tiếng ầm ầm vang lên, tuyết đọng đầy cây chợt rơi xuống. Có người từ trên cây cầm đao vọt tới. Trong bóng tuyết rơi, vó ngựa giật mình kinh hãi nhanh chóng né tránh, mũi tên bay lên trời, người Nữ Chân cũng đột nhiên rút đao. Giữa một tiếng gầm ngắn, cũng có một bóng người vọt tới từ bên cạnh. Bóng người đó cao lớn, vung quyền, tựa như hổ gầm, ầm một quyền nện trên cổ chiến mã của người Nữ Chân.
Máu tươi bắn tung tóe cùng với những mảnh thịt nát văng ra, chiến mã hí lên thảm thiết, lảo đảo ngã xuống. Lập tức người Nữ Chân quay cuồng đứng lên từ dưới tuyết. Chỉ trong phút chốc, bóng người hai bên xung phong chém giết, binh khí giao nhau. Một gã người Nữ Chân đang tiến đánh đột nhiên bị ngăn cách ra, hai gã người Hán bao vây tiến đến. Gã đàn ông thân hình cao lớn vừa mới dùng một quyền đánh nát cổ chiến mã, thân hình y thậm chí còn cao hơn một chút so với người Nữ Chân kia, chỉ mấy chiếu giao thủ đã tóm được bả vai áo da của đối phương.
Gã đàn ông này dáng người khôi ngô, đã rèn luyện hổ trảo, hổ quyền nhiều năm. Một đòn vừa rồi tựa như mãnh hổ xuống núi, ngay cả chiến mã cao lớn phương bắc bị trúng một trảo của gã vào cổ, cũng bị vỡ nát cả yết hầu. Lúc này gã tóm được bả vai người Nữ Chân, lập tức xe mạnh. Chỉ có điều mặc dù người Nữ Chân kia không luyện tập hệ thống võ nghệ của Trung Nguyên nhưng y đã từng săn bắn nhiều năm nơi Bạch sơn Hắc thủy (Trường Bạch Sơn và Hắc Long Giang), cũng đã từng nhiều lần gặp phải gấu và mãnh hổ. Tay phải của y đâm đao như thể bỏ mạng, còn vai trái ra sức né tránh, giống như một con trăn lớn. Gã đàn ông người Hán vừa kéo một nhát thì chiếc áo da đã bị rách toang, còn trên vai người Nữ Chân kia chỉ có một chút vết máu.
Nhưng ở ngay phía trước người Nữ Chân đó, nam tử vừa mới từ trên cây hạ xuống giờ đột nhiên cầm đao mãnh liệt về tới. Lúc này ở bên trái người Nữ Chân đó là gã đàn ông dùng hổ trảo, bên phải là một gã thám báo người Hán khác giúp công. Người Nữ Chân đó lập tức lui lại, phía sau lại là một thân cây đại thụ.
Phịch một tiếng, thân hình y bị đánh va vào thân cây. Người cầm đao ở phía trước gần như là cả người cả đao cùng về tới, đao nhọn đâm thủng cổ y. Ngay sau khi đầm xong, người đàn ông cầm đao lập tức rút mạnh, ánh đao vung từ dưới lên, cứu một người Hán khác đang bị một thám báo Nữ Chân khác liều mạng. Dòng máu từ cổ tên thám báo Nữ Chân bị đâm bắn thành vòi thật xa trên mặt tuyết trắng phau.
Trong đám người Hán có người luyện võ, nhưng người Nữ Chân từ nhỏ vẫn tranh đấu với thiên đại, sự dũng mãnh tuyệt đối không hề thua kém các cao thủ võ học. Ví dụ như tên thám báo Nữ Chân đang bị ba người cùng tấn công này. Y đã giãy ra được khỏi hỗ trảo, điều mà đại đa số cao thủ cũng không chắc có thể làm được. Nếu là đơn đả độc đấu liều mạng, chẳng biết sẽ là mèo nào cắn mỉu nào. Nhưng chiến đấu có bao giờ giảng quy củ chứ?! Lưỡi đao gặp máu, khí thế của ba gã thám báo người Hán lập tức tăng vọt, lại một lần nữa vây kín tên thám báo Nữ Chân.
Một tên thám báo Nữ Chân khác vẫn còn trên lưng ngựa, bắn một mũi tên rồi lập tức quay đầu ngựa bỏ chạy. Tên thám báo Nữ Chân bị bỏ rơi lại lập tức bị vô ngã lăn ra đất. Lúc này tên người Nữ Chân cưỡi ngựa kia đã chạy ra xa xa, lại quay đầu bắn một mũi tên, giết chết người đàn ông cầm đao nhảy từ trên cây xuống lúc đầu.
Tên bay vù tới, gã đàn ông đó khóe miệng có máu, nhếch miệng cười lạnh, giơ tay lên tóm, nhưng lại chộp vào khoảng không. Mũi tên đã chui vào tim gã.
Gã ngã xuống mặt tuyết. Hai người đồng bạn vội xông lên đỡ gã.
Cuộc chiến đấu trong thời gian ngắn ngủi này đã trở về tĩnh lặng trong nháy mắt, chỉ còn lại mặt tuyết màu đỏ tươi mà không lâu sau cũng bị động lại rồi lấp dần bởi màu trắng. Tên thám báo Nữ Chân còn lại kia giục ngựa chạy như điên, cứ như vậy một hồi lâu, tới một núi tuyết, đang định chuyển hướng thì chợt một bóng người lóe lên trước mắt.
Y lập tức bắn một mũi tên theo bản năng, nhưng bóng dáng màu đen đó lại nhanh như chớp giật, như bóng ma, chợt nhìn tưởng như còn cách xa mấy trượng nhưng chỉ trong nháy mắt đã xông đến trước mặt, thậm chí ngay cả gió tuyết cũng như thể bị xé mở ra. Bóng người màu đen chiếu lên trên người y một đao. Trên núi tuyết này, tên kỵ binh Nữ Chân đó giống như đang lao đi chợt kinh ngạc khựng lại, sau đó bị cái gì đó đánh bay xuống ngựa.
Phía sau núi tuyết, có hai bóng người lúc này mới ló ra, là hai gã nam tử mặc trang phục quan quân triều Vũ. Bọn họ nhìn chiến mã Nữ Chân đang loay hoay không biết làm gì trên mặt tuyết đầy máu tươi chảy ra từ trên người tên thám báo Nữ Chân, hơi hơi líu lưỡi. Nhưng chủ yếu nhất, đương nhiên vẫn là nam tử áo đen đứng
bên cạnh. Nam tử áo đen này tay cầm đơn đao, sắc mặt bình tĩnh, dung mạo thật ra không hề trẻ tuổi. Y võ nghệ cao cường, mới vừa rồi là một đòn ra tay toàn lực, tên thám báo Nữ Chân cơ bản là không hề có năng lực chống cự. Lúc này trên trán y hơi hơi bốc lên nhiệt khí.