Với tư cách là một trong những địa phương linh thông tin tức nhất của thành Biện Lương, việc quân đội Vũ triều thừa dịp thời cơ Tông Vọng đang toàn lực tấn công thành, đã thành công tiêu hủy lương thảo của quân đội Nữ Chân, lúc sáng sớm đã truyền ra từ Phàn Lâu.
Vừa xuống giường đi giày thêu khoác xiêm y, người báo tin tức đầu tiên này cho nàng chính là nha hoàn trong lầu, rồi sau đó là Lý Uẩn vội vàng chạy tới.
Mặc dù không dám đi lên tường thành hỗ trợ, Lý mụ mụ vẫn được coi là người đại nghĩa tình thâm, trong khoảng thời gian này dù nàng thường xuyên đến đó, cũng không có hành động gì ngăn cản. Đợi khi nghe được tin tức chiến thắng này, bà cũng hưng phấn đến mức ngủ không yên, kêu người trong lầu giăng đèn kết hoa. Đợi đến lúc Sư Sư thức dậy thì lại lập tức tới báo tin.
Bất luận thế nào, nghe đều giống như thần thoại...
Tần tướng quân suất lĩnh bốn ngàn tinh binh Vũ triều, thừa dịp người Nữ Chân lơi lỏng phòng thủ hậu phương, đã tập kích đại doanh có trên vạn người đóng trú tại đồi Mưu Đà, nhanh chóng chiến thắng, thiêu hủy một bộ phận lớn lương thảo, toàn bộ rút lui an toàn.
Từ tin tức này mà nói, tấn công như vậy chính là cho người Nữ Chân một kích sấm sét, gọn gàng, làm phấn chấn lòng người. Nhưng rơi vào tai Sư Sư, lại khó có thể cảm nhận được độ chân thực.
Nàng ở bên tường thành đã được chứng kiến người Nữ Chân mạnh mẽ và hung tàn. Đêm qua khi những binh sĩ Nữ Chân kia xông vào thành, tuy nói sau cùng đã bị binh sĩ Vũ triều giết sạch, bảo vệ được của thành, nhưng chiến lực của người Nữ Chân quả thật là vô cùng đáng sợ đấy. Vì đánh đuổi chúng, bên ta đã phải trả giá bằng số sinh mệnh gấp mấy lần, thậm chí tại thương binh doanh ở phụ cận cũng bị đối phương quấy đến rối tinh rối mù, có binh sĩ bị thương ngoan cường chống lại, nhưng cuối cùng vẫn bị những binh lính Nữ Chân đó giết chết.
Chính bởi vì bên ta chống cự mãnh liệt mà vẫn bị chết như thế, Sư Sư càng hiểu, chiến lực của người Nữ Chân mạnh đến mức nào. Huống chi trước đó, chúng ở trên vùng bình nguyên ngoài thành Biện Lương đã đánh tan hơn ba mươi vạn quân đội Cần Vương rồi.
Bốn ngàn người tập kích bất ngờ hơn vạn người, còn thắng nữa, rồi thiêu đốt lương thảo? Làm sao có thể...
Bởi trực giác và lý trí như vậy, nên dù Lý Uẩn nói chắc như đinh đóng cột, những người khác ở trong Lầu cũng đều tin chuyện này, đồng thời chìm đắm trong niềm vui sướng, trong lòng Sư Sư vẫn tồn tại một tia tỉnh táo.
Nàng ở vị trí này, đã từng thấy quá nhiều chuyện lừa gạt dối trá rồi, nói dối quân công, hoặc là lý do tương tự như vậy lừa dối mọi người, đều không phải là chuyện gì mới mẻ cả. Người Nữ Chân đã mang đến áp lực to lớn như thế, nếu như nói có người cố ý làm giả tin tức chiến thắng, nhằm khích lệ mọi người, vậy cũng không phải là không thể.
Mọi người ở Phàn Lâu mãn nguyện trong niềm vui sướng này, trên đường phố bên ngoài, thậm chí có người vì hưng phấn mà bắt đầu khua chiêng gõ trống rồi. Không bao lâu đã có người đến Phàn Lâu để ăn mừng. Cũng có những bằng hữu bởi vì biết Sư Sư quan tâm chuyện này nên sau khi nhận được tin tức cũng lập tức tới muốn chung vui với nàng. Vu Hòa Trung, Trần Tư Phong cũng nằm trong trong số những bằng hữu đó đến báo tin vui.
Ngoài trời bão tuyết đã ngừng, ngay từ sáng sớm hôm nay, dường như toàn thành Biện Lương đều đắm chìm trong thắng lợi nho nhỏ này mang đến. Sư Sư nghe được tin tức như vậy, trong lòng không những chẳng vui lên mà chỉ cảm thấy mệt mỏi trào dâng. Quy mô tuyên truyền lớn như vậy chỉ chứng minh mấy nhân vật lớn trong triều đình đã sốt ruột lợi dụng tin tức này để làm phấn chấn sĩ khí. Nàng đã từng có cuộc sống mạnh vì gạo bạo vì tiền, thỉnh thoảng gặp chuyện góp vui lấy lệ đều là chuyện thường, nhưng sau khi đã trải qua nhiều giết chóc và kinh hãi như thế, nếu như nàng vẫn cùng những người này ăn mừng vì một tin tức giả dối, dù là tin tức nhằm khích lệ tinh thần, nàng vẫn thấy thể xác và tinh thần đều mệt mỏi.
Cảm xúc đó vẫn kéo dài như vậy cho đến khi Tô Văn Phương đến Phàn Lâu.
Thời gian này, Tô Văn Phương phối hợp làm việc trong Tướng phủ, chính là yêu cầu nhà giàu trong thành phái ra gia đình hộ viện thủ thành. Trong phương diện này dĩ nhiên có quan hệ với Trúc Ký và Phàn Lâu nhiều hơn, bởi vậy song phương cũng có không ít liên hệ. Tô Văn Phương đi tìm Lý Uẩn, thảo luận làm thế nào lợi dụng tin tức chiến thắng này một cách tốt nhất. Sư Sư nghe nói y đến, bèn vội vàng xin lỗi mọi người sau đó đi tìm Lý mụ mụ. Đợi sau khi Tô Văn Phương xong việc, nàng mới hỏi y về chân tướng sự việc.
- Rốt cuộc tin chiến thắng là thật hay giả? Văn Phương đừng giấu ta.
Mấy năm nay làm việc bên cạnh Ninh Nghị, được khảo nghiệm rèn luyện, Tô Văn Phương đã chín chắn lên rất nhiều, trở thành một người đàn ông rất đáng tin cậy. Nhưng trên thực tế, y nhỏ tuổi hơn Ninh Nghị, so với người sống nơi phong nguyệt nhiều năm như Sư Sư thì y vẫn khá non nớt. Hai người tuy rằng thỉnh thoảng qua lại, nhưng lúc này bị Sư Sư chắp tay, nghiêm trang hỏi, y vẫn thấy có chút khẩn trương. Nhưng bởi vì sự việc kia là sự thật, cũng không khó trả lời:
- Dĩ nhiên là thật rồi.
- Văn Phương đừng gạt ta. Người Nữ Chân lợi hại như vậy, đừng nói bốn ngàn người đánh lén một vạn người, dù là mấy vạn người, cũng chưa chắc đã thắng được. Ta biết việc này là do Hữu Tướng phủ phụ trách, nhằm tuyên truyền, phấn chấn sĩ khí, dù là giả dối, ta cũng nhất định giúp hết khả năng, diễn nó như chuyện có thật. Nhưng nhưng lúc này đây, ta thật sự không muốn không biết gì cả, cho dù biết một chút cũng được. Việc ngoài thành có thật sự tập kích thành công không?
Tô Văn Phương nhìn nàng, rồi sau đó nhìn nhìn hai bên chung quanh, vẻ mặt của y không phải là vì do nói dối, mà thật sự có một số việc cũng đè nặng trong lòng y:
- Ta sẽ nói với cô, nhưng việc này cô không được nói ra.
- Được.
Sư Sư gật đầu.
- Tần tướng quân và tỷ phu đều ở đấy.
Tô Văn Phương hơi có chút đắc ý:
- Từ sau khi Vô Thụy Doanh thất bại, tỷ phu luôn thúc đẩy việc này, hắn dùng kế vườn không nhà trống ngay dưới mắt người Nữ Chân, đồng thời thu nạp bại binh, gia tăng huấn luyện. Hiện tại đang ở ngoài thành Biện Lương, chỉ sợ đã không còn người và lương thực rồi. Lúc này huynh ấy và Tần tướng quân phát động một đòn sấm sét, chặn đường lui của người Nữ Chân. Chuyện lần này chính là Nhị thiếu gia và tỷ phu cùng lĩnh đội. Ta nói như vậy, Sư Sư cô nương tin rồi chứ?
- Lập Hằng ở đó?
- Vào đêm mà Võ Thụy Doanh thất bại, bản thân tỷ phu bị trọng thương.
Tô Văn Phương nói:
- Nhưng dù vậy, huynh ấy cũng chưa từng từ bỏ kế vườn không nhà trống. Ngay cả người trong Tướng phủ, cũng chưa bao giờ nghĩ rằng việc này lại có thể tạo nên tác dụng lớn. Tận đến tối hôm qua tin chiến thắng truyền đến, trên dưới Tướng phủ đều bị chấn động. Niên công, Kỳ tiên sinh, Giác Minh đại sư bọn họ hưng phấn không ngủ được, Việc tập kích doanh trại địch không đáng gì, lương thảo của người Nữ Chân khả năng chỉ còn lại hai ba thành, mà quan trọng là từ đầu tới cuối vẫn do tỷ phu tính toán. Hiện tại chung quanh Biện Lương, người và lương thực đều không tìm được, ăn hết lương thực rồi, lúc đó bọn chúng sẽ chịu chết đấy.
Y nói tiếp:
- Ta đi theo tỷ phu làm việc lâu như thế, dù là Lương Sơn hay giúp nạn thiên tai, hay là đối phó với người võ lâm, lần nào cũng không giống lần nào. Lúc tỷ phu thật sự muốn ra tay, chúng làm sao chống đỡ nổi. Lúc này dù gặp phải người Nữ Chân, tỷ phu động thủ, chúng cũng phải thất bại. Hơn bốn ngàn người thắng lợi, đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Có điều nhân sự dưới tay huynh ấy không nhiều, chỉ sợ cũng rất khó. Nhưng tỷ phu của ta sẽ không sợ đấy. Dù khó hơn nữa, thì liều mạng. Chỉ là danh tiếng của tỷ phu không lớn, không thích hợp làm tuyên truyền, cho nên vẫn không thể nói ra.
Tô Văn Phương thoáng giương cằm lên, và tự hào. Là người Tô gia, thời khắc y phấn chấn nhất chính là lúc sau khi mọi người nhận được tin tức, mấy nhân vật phụ tá cấp cao trong trong Tướng phủ đã nói:
- Lập Hằng tính kế quá giỏi.
- Lập Hằng thật quá độc.
Trước những câu nói này vào mấy tháng trước là tình huống gần như không thể bày bố cục diện, rồi sau đó lại phát ra một kích sắc bén, linh hoạt, giống như báo săn trong đêm, không ra tay thì thôi, đã ra tay thì khiến cho kẻ địch đau thấu nội tâm, có thể làm y không tự hào sao được.
Có điều tình huống trước mắt toàn bộ công lao dĩ nhiên thuộc về Tần Thiệu Khiêm. Dư luận tuyên truyền, cũng cần tin tức tập trung, mà không phải tuyên truyền những chi tiết gây rối loạn. Trong lòng Tô Văn Phương đầy tự hào, lại không thể nói ra, lúc này được giãi bày với Sư Sư, khiến y cảm thấy hết sức thoải mái.
Y nói xong, Sư Sư cười rất tươi:
- Hì hì.
Thân hình xoay tròn, hưng phấn múa vài vòng. Dáng người nàng mềm mại, bước chân nhẹ nhàng, lúc này vì vui sướng từ trong tâm mà toát lên một vẻ đẹp đến vô cùng. Tô Văn Phương nhìn mà đỏ mặt. Còn chưa kịp phản ứng, Sư Sư đã bắt lấy cánh tay trái của y, nghiêng đầu đối mặt với y: