Lúc rạng sáng, gió tuyết dần dần ngừng lại.
Lửa vẫn đang thiêu đốt đống đổ nát đã từng là một thị trấn nhỏ. Tiếng hí, tiếng vó ngựa, tiếng người, tạm thời mang hơi thở của sự sống trở về với nơi này.
Binh sĩ dùng chảo sắt hoặc rửa sạch mũ giáp làm đồ nấu cháo trên đống lửa, cũng có người nướng bánh màn thầu trên ngọn lửa, hoặc "sang" hơn một chút là nướng thịt. Các binh sĩ bị thương nhẹ ngồi bên đống lửa trò chuyện. Một bên khu đóng quân, những tù binh được cứu về, quần áo tả tơi tụm năm tụm ba nằm co quắp cùng một chỗ.
- Đây, chăn đây, cầm đi
Ninh Nghị đi giữa họ, cùng với người đi bên cạnh phát những chiếc chăn giữ ấm cho họ. Bị giam trong doanh trại quân Nữ Chân mấy tháng trời, phần lớn những người này đều có thương tích, đều từng bị ngược đãi, dáng vẻ của họ còn thảm hại hơn so với những hình tượng ăn mày thê thảm nhất trên điện ảnh và truyền hình đời sau, khiến ai nhìn thấy cũng không đành lòng. Họa hoằn cũng có vài người hơi sạch sẽ một chút, nhưng phần lớn đều là phụ nữ, mặc dù y phục có màu sắc rực rỡ, nhưng vẻ mặt đều rụt rẻ sợ hãi và không lanh lẹ. Phụ nữ hơi ăn diện một chút mà rơi vào tay quân Nữ Chân, sẽ bị đối xử như thế nào, có thể dễ dàng tưởng tượng ra được.
Trên thực tế, bất cứ phụ nữ nào rơi vào tay giặc, nhất định sẽ chúng dày vò, chỉ là những phụ nữ này bị hành hạ hơi lâu, cho nên dáng vẻ thảm hại, khiến ai nhìn thấy cũng bất nhẫn, họ sống sót được là vì quân Nữ Chân cũng lười ra tay giết chết, bỏ mặc cho họ tự sinh tự diệt.
Trong đó có vài người thấy Ninh Nghị đưa đồ tới, còn theo bản năng có người lui lại, có lẽ họ còn nhớ trước đó không lâu, Ninh Nghị đã bất chấp ý kiến của họ, xua mọi người thoát khỏi nơi giam giữ, bởi vậy sau đó đã có rất nhiều người chết.
Giữa lúc hỗn loạn, khi người Nữ Chân đánh tới, có nhiều tù binh theo bản năng chỉ muốn quỳ xuống đầu hàng. Người của Ninh Nghị trà trộn trong số họ, tấn công quân Nữ Chân, sau đó bị chúng tàn sát. Trong tình huống đó, họ như là những tấm chắn thịt, che chở cho hơn một trăm người kia tấn công, ám sát và đốt lương thực của quân Nữ Chân. Thế cho nên không ít người trong số họ vẫn còn sợ hãi đối với hành động "máu lạnh" của đám Ninh Nghị.
Tuy nhiên, ngoại trừ một số người trọng thương, đang chết dần chết mòn trong tiết trời giá lạnh, đối với những người còn lại, có thể sống sót được đương nhiên là điều đáng để vui mừng. Cho dù trong lòng vẫn còn sợ hãi, họ cũng không trách mắng Ninh Nghị vào lúc này, mà Ninh Nghị cũng không biện bạch.
Không lâu sau đó, lại có người bắt đầu mang cháo loãng và bánh màn thầu đã hâm nóng tới. Vì không đủ chén bát,họ đành phải rửa sạch những miếng ngói, miếng sành sứ bị vỡ để dùng tạm thay chén.
Có được mấy món ăn làm ấm bụng, dưới ánh lửa trại chiếu rọi, cảnh vật trên đống đổ nát của tiểu trấn ngày nào, dường như cũng toát ra một chút an bình.
Lúc này cũng có một số người đang bố trí chướng ngại vật ở rìa thôn trấn, dựa vào địa hình để bắt đầu xây dựng công sự. Mặc dù vừa thắng lợi, hàng loạt thám báo được huấn luyện tốt vẫn hoạt động ở xung quanh, luôn theo dõi động tĩnh của quân Nữ Chân, đề phòng chúng tập kích bất ngờ.
- Lúc đó ấy à, ta từ trên mình ngựa ngã xuống, thật sự là hơi lúng túng, nhưng mấy tên chó Kim đã xông tới. Trên người ta vẫn mang khôi giáp mà, một tên đâm ta một nhát, "Choang", không sao. Mẹ nó, ta lao tới giết nó, nó còn dám chống lại nữa chứ...
Trên mảnh đất phủ đầy tuyết sau chướng ngại vật, hơn mười người vừa đào hầm, vừa trò chuyện.
Trên khắp khu đóng quân, lúc này đều là cảnh tượng như vậy. Những binh sĩ bàn luận về trận chiến, tuy giọng nói không to lắm, nhưng từ trên xuống dưới, cả doanh địa đều tràn đầy một không khí tự tin, đi trong đó, người ta không khỏi có cảm giác kiên định.
Ninh Nghị, Hồng Đề, Tần Thiệu Khiêm cũng đi giữa mọi người, xem xét sự sắp xếp công việc, cũng có người tới gặp bọn họ để hỏi ý kiến về những việc lặt vặt. Lúc này, bầu trời vẫn u ám, đến khi mọi việc đều đã đâu vào đấy, có người mang rượu tới. Mặc dù chưa bắt đầu phát rượu, nhưng nghe được mùi rượu, bầu không khí càng thêm sôi nổi. Giọng Ninh Nghị vang lên trước khu đóng quân:
- Ta có mấy lời muốn nói.
Sắc trời trước lúc bình minh là tốt nhất, cũng là tĩnh lặng nhất, gió tuyết dữ đội cũng đã ngừng. Sau khi Ninh Nghị lên tiếng, mấy nghìn người liền nhanh chóng im lặng, tự giác nhìn về theo bóng lưng hắn đang đi lên đống đổ nát.
Khuôn mặt của Ninh Nghị lộ vẻ tươi cười.
- Mọi người phấn khởi lắm phải không? Ta cũng vậy. Lúc xuất phát, trong lòng ta cũng không đủ tự tin, trận chiến ngày hôm nay, rốt cuộc là đi chịu chết hay là thật sự có thể làm được chút gì đó. Kết quả là chúng ta đã làm được! Đội quân kia được gọi là mạnh mẽ nhất trong thiên hạ, trong mấy tháng qua ở ngoài thành Biện Lương, chúng đã tiêu diệt của chúng ta tổng cộng hơn ba mươi vạn người. Hôm nay, lần đầu tiên chúng ta chính thức xuất kích, cho chúng một bài học! Tiêu diệt một vạn người của chúng! Đốt kho lương của chúng ngay trước mặt chúng! Chúng ta đã cho chúng một cái tát mạnh mẽ, đó là việc không ai có thể làm được!