Đêm mùa đông thật dài.
Khi hoàng hôn buông xuống, ánh dương quang nơi chân trời nhanh chóng tắt lịm, trong gió tuyết, chỉ ở chân trời phía tây là còn lưu lại một chút màu trắng, trong khi do phản chiếu bởi làn ánh sáng mờ nhạt, toàn bộ mặt đất tuyết phủ mênh mông biến thành một màu xám bạc thê lương và lạnh lẽo. Bộ binh đang bắt đầu rút lui, tiếng vó ngựa vang lên càng lúc càng mãnh liệt.
Trong tiếng ầm ầm vang động, tuyết đọng tung lên, tạo thành một bức tường to lớn. Đội trọng kỵ binh thiết giáp xông thẳng tới, xuyên qua biển người, một tường đao vung múa, tung lên những đợt sóng màu đen ngòm. Những binh lính đi đầu nỗ lực giữ vững đội ngũ, nhưng đao thương đánh ra, toàn va vào giáp trụ sắt thép.
Đánh nhau trên chiến trường, có đôi lúc cũng giống như công thủ trong đánh cờ, mỗi bên đều có một cơ hội để xuất thủ.
Trọng kỵ binh nhất tề tiến tới, tạo ra xung lực mạnh mẽ, như những lưỡi cày sắt lật tung đất lên, lao vào đám đông chém giết thẳng tay, khinh kỵ binh theo sát phía sau, phía sau nữa mới là nhóm bộ binh tiền phương. Phía bên hông của đội quân đang đồng loạt tiến tới theo đội hình ken sát nhau, hơn nghìn kỵ binh Nữ Chân nhìn về phía bên này, không dám tiến tới. Khi bọn chúng phi ngựa tiến vào phạm vi bắn tên, liền giương cung bắn vào đối phương, bên kia cũng bắn trả, đôi bên không ai chiếm được thượng phong, bắn tên vào nhau một lượt, kết quả gần như bằng không.
Tần Thiệu Khiêm quay đầu lại nhìn khoảng cách giữa mình và kỵ binh Nữ Chân, rồi vung đao lên:
- Giết! Không cần biến trận! Giết sạch chúng đi!
Ở bên phía đại doanh Mưu Đà Cương, khi nhận được tin tức, Thuật Liệt Tốc sửng sốt trong chốc lát:
- Cái gì? Thiếp giáp trọng kỵ?
Người truyền tin cho biết, trong lúc mạnh mẽ xuất kích, quân Nữ Chân đã vấp phải một bức tường thành hết sức vững chắc của thiết giáp trọng kỵ.
Lúc dẫn quân xung phong, tướng chỉ huy kỵ binh Nữ Chân Hô Tông Tú đi đầu, đây là điều không nên làm, nhưng thứ nhất là Hồ Tông Tú là dũng tướng sức mạnh hơn người, thứ hai là trước kia liên tục thắng lợi, khiến quân Nữ Chân đã quen coi việc đánh nhau với quân Vũ triều như bổ dưa thái rau, lúc này Tông Vọng công thành, không dẫn Hô Tông Tú theo, khiến y cảm thấy rất bức xúc. Tuy nói là giữ y lại chỗ này, thật sự là cũng có suy xét đến sức chiến đấu mạnh mẽ của kỵ binh do y thống lĩnh, nhưng trừ kỵ binh ra, lúc này phần lớn bộ binh ở lại đại doanh đều là những binh lính kém nhất, phải trấn giữ đại doanh cùng với những người này, y cảm thấy mình thực sự mất giá trị.
Nên biết, trong quân đội của người Nữ Chân, kỵ binh là quan trọng nhất, tuy rằng biên chế bộ binh cũng không ít, nhưng phần lớn được sử dụng để thu dọn chiến trường, dù có được chút công lao ở biên cương, thì cũng chẳng khác gì phu khuân vác. Lúc này trong đại doanh có hơn sáu nghìn bộ binh, thường ngày còn phải giúp công tượng (thợ thủ công), thậm chí vận chuyển hàng hóa các loại. Tuy nhiên, cho dù như vậy, sức chiến đấu của họ vẫn ngang với binh sĩ Vũ triều, nếu không muốn nói là mạnh hơn.
Tóm lại, Hồ Tông Tú rất phiền muộn, y chỉ huy kỵ binh xông pha đi đầu, tấn công vào đội hình của đối phương. Khi phát hiện dưới lớp áo choàng của đối phương đều là áo giáp, y liền có phản ứng, nhưng đã chậm mất rồi. Đông đảo kỵ binh hai bên chạm trán nhau, ngay từ đợt đầu tiên, kỵ binh Nữ Chân đã phải trả một cái giá rất đắt, tổn thất hết sức nặng nề, điều mà trước kia chúng không sao tưởng tượng ra nổi. Hô Tông Tú bị chém một đao từ vai tới ngực, thân hình y vốn to lớn mạnh mẽ, vẫn kịp quát to:
- Bị lừa rồi, rút lui...
Còn chưa dứt lời, y đã tắt thở.
Trong lúc đang xung phong, ngay cả nếu những binh lính hàng đầu có nghe được tiếng quát của Hồ Tông Tú, cũng rất khó biến trận. Ý chí chiến đấu của quân Nữ Chân rất mạnh, nếu thấy không thể thối lui, thì chúng sẽ dùng toàn lực mạnh mẽ đánh tan đội quân của đối phương là xong. Thế nhưng, trong quãng thời gian hơn mười nhịp thở giao phong, tướng sĩ Nữ Chân gặp phải sức tấn công ngang bằng, còn trọng kỵ binh thì không cần nói tới, khi tiếp cận đối phương, hầu như quân Nữ Chân không tạo được thương tổn gì cho họ, ngay cả có vài trọng kỵ binh bị sức va chạm mạnh mẽ ngã xuống mặt tuyết, đối phương cũng gây ra tổn thất gấp mấy lần cho phía Nữ Chân.
Nếu chỉ là như thế, kỵ binh Nữ Chân vẫn có thể dùng sức chiến đấu và ý chí chiến đấu của số đông để vây đánh số trọng kỵ binh không nhiều lắm của kẻ địch, nhưng trong thoáng chốc khi khinh kỵ binh dày đặc của địch xông lên chém giết, quân Nữ Chân tinh nhuệ đã nhận ra điều khác thường. Đội quân Vũ triều trước mắt, mặc dù cũng là khinh kỵ binh, hầu như cũng vẫn giữ được ý chí chiến đấu như bọn chúng, dù xét riêng sức chiến đấu của từng cá nhân vẫn có phần chưa đủ, nhưng khí thế vung đao, đột tiến, lại cực kỳ kiên định. Đó là điểm đặc trưng quan trọng nhất của một đội quân tinh nhuệ, trong tình huống có được loại ý chí này, mặc dù bọn họ chịu nhiều thương vong, nhưng thường thường sẽ không chạy trốn.
Trong hàng loạt cuộc chiến đấu trong mấy tháng qua, nguyên nhân khiến quân Nữ Chân thắng lợi, đều nằm ở chỗ: Một vạn kỵ binh đánh với mấy vạn bộ binh, đợt tấn công xung kích thứ nhất, mức thương vong của đôi bên không có sự chênh lệch lớn, kỵ binh thương vong hai trăm, bộ binh thương vong ba bốn trăm, nhưng sau đợt tấn công thứ nhất, mức thương vong của kỵ binh tinh nhuệ Nữ Chân sẽ giảm xuống rất nhanh, mà sau khi bị đối phương trực diện đột kích, đánh vỡ lớp phòng ngự thứ nhất, bộ binh Vũ triều lập tức bị tàn sát thẳng tay.