Trong tuyết rơi đầy trời, xe ngựa ầm ĩ chạy qua đường phố.
Tiếng chạy trốn, tiếng gọi nhau í ới, hòa lẫn với tiếng khóc thể lương. Con đường này dẫn tới tường thành phía bắc, lại một đội tình nguyện giữ thành của cư dân đi về phía đó dưới sự dẫn dắt của một đám binh lính. Bên đường phố đầy tuyết, có tiếng khóc ai oán của phụ nữ và trẻ con, người nhà của họ đã chết trên tường thành hai ngày nay. Lúc này phụ nữ và trẻ con cũng không còn nhiều, xen lẫn trong tiếng ầm ĩ huyên náo, tiếng khóc của họ khiến người ta động lòng trắc ẩn, nhưng ngoại trừ an ủi, rốt cuộc cũng không thể làm được gì.
Bởi vì càng ngày càng nhiều cư dân được vận động đi tới tường thành bên kia, cho nên thành Biện Lương rộng lớn, đều bị bao trùm bởi bầu không khí như vậy.
Khi đám Lý Cương, Tần Tự Nguyên phát động dân chúng hỗ trợ phòng thủ thành trì, ý kiến đó được rất nhiều người hưởng ứng, nhưng khi triển khai thực hiện với quy mô lớn, đương nhiên sẽ phải đối mặt với đủ loại vấn đề, nào là cáo ốm, đột ngột biến mất, không muốn đi...vấn đề nào cũng khiến người phụ trách điện đầu, nóng nảy không kìm chế được. Khi nguy cơ dồn đến trước mắt, phụ nữ cũng không muốn chồng con đến tường thành bên kia, bởi vậy các loại tình huống đột ngột xảy ra, nhiều không kể xiết.
Nhưng cũng may là chuyện này thật sự liên quan đến lợi ích bản thân cư dân thành Biện Lương, cho dù có một bộ phận không thể hỗ trợ, số cư dân vận động được cũng rất nhiều.
Lần này quân Nữ Chân công thành trên quy mô lớn, binh lực tổng cộng hơn năm vạn, mà tướng sĩ phụ trách phòng thủ trong thành là khoảng tám vạn. Sau khi phát động cuộc vận động, số dân chúng đến tường thành hỗ trợ hoặc ở các nơi đợi lệnh, đã lên tới mười vạn, còn có từ vài vạn đến hơn mười vạn có thể động viên bất cứ lúc nào.
Tổ chức khổng lồ như vậy, khiến người được đưa đến trên dưới thành đều được bao trùm trong một không khí cuồng nhiệt, vô hình trung cũng kích động nhiệt huyết của người thủ thành. Ít nhất trong thời gian mấy ngày ngắn ngủi, tình cảm yêu nước dấy lên trong thành, là vô tiền khoáng hậu. Nếu xét về chính tích (1), bất cứ quan viên nào tổ chức được tình huống này, đều đáng tự hào và khoe khoang suốt đời.
Chiếc xe ngựa vô danh kia băng qua thành thị đang giữa trời mưa tuyết, tiến vào cửa sau vương phủ Đồng Quán. Cạnh đó, đã có một số xe ngựa và quan viên chờ sẵn. Võ tướng trẻ tuổi trên xe ngựa bước xuống, đi vào nội viện. Đồng Quán đang tiếp khách, võ tướng trẻ tuổi thông báo một tiếng, rồi báo cáo tình hình trên tường thành. Trên thực tế, tình hình chiến đấu mới cũng cơ bản giống như trước, chiến sự kịch liệt, trên tường thành nguy cấp:
- Quần Nữ Chân hai lần leo lên tường thành, lại bị đánh đuổi, nhưng có mấy đoạn trên đầu tường bị hư hại, e rằng sẽ trở thành đột phá khẩu để quân Nữ Chân dốc toàn lực nhằm vào...
Lúc này trong phòng có năm, sáu người, đều là quan to triều đình hoặc là võ tướng, hoặc là quan văn nắm binh quyền. Đồng Quán nhìn sơ đồ tường thành suy nghĩ một lúc lại hỏi tình hình gần nhất trong thành. Một quan viên hỏi:
- Người tinh thông chiến sự trong thiên hạ, không ai bằng vương gia, vương gia cho rằng, cuộc chiến này sẽ như thế nào? Chúng ta có thể phòng thủ được thành Biện Lương sao?
Người còn lại nói:
- Xem ra lần này quân Nữ Chân quyết tâm phá bằng được thành Biện Lương.
- Nếu đã phát binh công thành, làm sao lại không muốn phá thành chứ!
Đồng Quán nhìn sơ đồ tường thành, nhíu mày, ông ta có vóc dáng cao lớn, có khí thế không giận mà uy.
- Mà việc công thủ thành trì, có thể thay đổi trong nháy mắt. Quân Nữ Chân quyết tâm, chẳng lẽ đám chúng ta không quyết tâm bảo vệ thành sao? Trong tình thế nguy hiểm, chỉ có thể đồng lòng hợp sức, đừng có ý nghĩ ngu xuẩn trong đầu. Các người trở lại, mau chóng phái gia tướng ra đi, không được kéo dài nữa!
Quân Nữ Chân bắt đầu hành động thật sự, để thủ thành, trong vòng mấy ngày ngắn ngủi, ngay cả lực lượng phòng thủ hoàng thành, Lý Cương cũng đã tiến hành điều động. Bên dưới phát động cư dân hỗ trợ, nhưng đương nhiên dân thường không phải là lính. Họ chỉ có thể khuân gạch, nấu nước, chuyển vật tư, một số võ sư tiêu cục, hộ vệ của nhà giàu có, hoặc là hiệp khách giang hồ...có thể tổ chức lại để lên đầu tường thành chiến đấu. Đông đảo quan viên trong thành đương nhiên cũng bị động viên, bị yêu cầu phái thân vệ, hộ viện trong nhà lên đầu tường thành. Đối với chuyện này, có người vui vẻ đáp ứng, có người lại tìm đến người làm chỗ dựa vững chắc của mình để thăm dò ý kiến của họ.
Tuy nhiên, ít nhất vào lúc này, cho dù trước kia quan lớn trong thành hòa thuận hay bất hòa với Tả tướng và Hữu tướng, cũng không dám tùy tiện phản đối chuyện này. Đám Đồng Quán, Thái Kinh, Cao Cầu, lần đầu tiên phải gia tướng, thân về đi, tuy chỉ là một bộ phận, nhưng dù sao điều đó cho thấy, họ cũng mong muốn bảo vệ được thành Biện Lương.
Đương nhiên, ngoại trừ phái gia tướng đi hỗ trợ phòng thủ, còn có rất nhiều việc mà để đề phòng thành thật sự bị phá, bọn họ đang ngấm ngầm thực hiện.
Đợi đám quan viên đi chỗ khác, Đồng Quán cau mày, lại nhìn sơ đồ, tay chỉ vào vài điểm trên đó, hỏi gia tướng thân tín bên cạnh:
- Ngươi thấy tình hình chiến đấu trên thành thế nào?
Viên gia tướng im lặng một lát, rồi nhìn Đồng Quán:
- Quần Nữ Chân tấn công rất kiên quyết, thành...có thể bị hạ bất cứ lúc nào. Nhưng đúng như lời của vương gia, hai vị tướng gia cũng rất kiên quyết, cho nên...
- Việc công thủ thành trì, nếu bàn về chi tiết, rất nhiều khi không thể kết luận được, nó tùy thuộc vào sự sai lầm và tốc độ sửa chữa sai lầm của hai bên giao chiến.
Đồng Quán vuốt bản đồ, gằn từng tiếng:
- Trận chiến hiện nay, cách đây ba ngày đã rơi trong tình thế nguy ngập. Nữ Chân muốn đánh mạnh để tìm sơ hở của chúng ta, mỗi lần chúng trèo lên thành, đều là tìm được sơ hở nào đó của chúng ta. Buổi chiều ngày 22, là quãng thời gian nguy cấp nhất, trong tình thế đó, Lý Cương, Chủng Sư Đạo đều cực kỳ kiên quyết. Trước khi Nữ Chân khoét sâu vào chỗ hở của chúng ta, phải lấy mạng người mà bổ khuyết. Từ đó trở đi, mấy lần chúng trèo lên thành đều là như vậy, nếu bên ta không chiến đấu ngoan cường, đều có thể rơi vào tình thế thành vỡ, nhân vong bất cứ lúc nào. Trước kia chỉ nửa ngày quân Nữ Chân đã hạ được Thượng Kinh, cũng do một sai lầm thuộc loại đó, chỉ cần hơn mười người leo được lên đầu tường thành, ý chí bên phòng thủ yếu đi một chút, bổ khuyết chậm đi một chút, thế là cả thành tiêu vong.
Hiện giờ Đồng Quán là người có địa vị tối cao trong quân đội Vũ triều, đối với nhiều người, ông ta cũng là người biết đánh giặc nhất. Lời chỉ bảo của ông rất giá trị, cho nên viên gia tướng kia lắng nghe rất chăm chú.
Đồng Quán ngừng lại một chút:
- Chỉ là, liên tiếp để xảy ra những sai lầm như vậy, cho thấy tình trạng thủ thành của bên ta đã rơi vào tình huống có thể bị phá bất cứ lúc nào. Hai người Lý, Chủng có thể bổ khuyết sai lầm một trăm lần, chỉ cần một lần chậm trễ, là thành Biện Lương lập tức rơi vào tay giặc. Tình trạng như vậy, về chi tiết cụ thể là không thể nào dự đoán được, bởi vậy, vừa rồi bọn họ hỏi có thể bảo vệ được thành trì hay không, ta cũng không trả lời được.
Đồng Quán nói tới đây, tới ngồi xuống ghế, lặng im một lúc, rồi lại nói:
- Hữu tướng lợi hại lắm... Nếu không có hiệp ước Hắc Thủy, khiến ông ta bị đè ép mấy năm, có lẽ cuộc chiến hiện nay của triều đình ta đã không đến mức quân bách như vậy. Ba ngày nay, ông ta liên tục điều động người lên thành, khiến đoạn phía bắc thành trì luôn đầy đủ vật tư, đó chính là nguyên nhân khiến những sai lầm được khắc phục đúng lúc. Nếu không có ông ta lèo lái, cho dù phát động người dân hỗ trợ, cũng không biết nên điều họ tới đâu, người đã chết, bị thương nặng, cũng không thể rút về đúng lúc, ngược lại còn chiếm chỗ trên tường thành, như vậy, sợ là thành đã bị phá từ lâu. Lý Cương, Chủng Sư Đạo có muốn hành động, cũng là không bột đố gột nên hồ...
- Nhưng trong dân gian...
Viên gia tướng thân tín nói:
- Hữu tướng có danh vọng không cao như Lý tưởng và Chủng soái.
- Ông ta là người thực tế, có tài, nhưng khó nổi tiếng.
Đồng Quán liếc nhìn y:
- Huống chi sau hiệp ước Hắc Thủy, ông ta về nghỉ mấy năm, phải chịu tiếng xấu. Lúc phục khởi, lại gặp đủ loại vấn đề khi Bắc phạt, cho nên ông ta mệt mỏi, muốn làm được việc, có đôi khi ông ta phải dùng đến những biện pháp không theo quy củ. Quan viên thì tàn ác, dân chúng đều là hạng người ngu muội, giả vờ thật thà chất phác để lừa bịp. Ôi, mấy năm vừa qua, nếu ông ta một lòng làm quan, không đụng vào cục diện rối rắm của hiệp ước Hắc Thủy, hôm nay có thể đã có địa vị ngang hàng với địa vị Thái sư rồi.
Ông ta quơ quơ tay trên sơ đồ, hơi cảm khái:
- Nếu thật sự là như thế, ta chỉ huy Bắc phạt, hẳn rất thuận lợi, chứ không đến nỗi quẫn bách như hiện nay...
Lời cảm thán vuốt đuôi không có ích lợi gì như thế, không phải là phạm trù mà viên gia tướng thân tín kia có thể xen vào... Im lặng một lát, Đồng Quán lại căn dặn một hồi, phái tướng đến tường thành, theo dõi tình hình chiến đấu.
Chiến sự trên tường thành sẽ như thế nào, theo như lời Đồng Quán, về chi tiết cụ thể sẽ không thể dự doán được, xét theo đại cục mà nói, chiến tích của quân Nữ Chân nổi tiếng khắp thiên hạ, thành có thể giữ được nhất thời, chưa chắc giữ được một đời.
Đây là suy nghĩ của tuyệt đại bộ phận các quan viên biết rõ nội tình, mà lúc này ở trong hoàng thành, Chu Triết cũng đã nhận ra vấn đề và bắt đầu kinh động, dù muộn màng (2)
Sự nhận biết muộn màng của Chu Triết, cũng không phải bởi vì trì độn, mà đơn thuần là vì muốn cho Lý Cương, Tần Tự Nguyên, Đường Khác, thậm chí cả Đồng Quán, Thái Kinh, phải tức giận. Trước kia hoàng hậu chạy khỏi cung, hoàng đế cũng chạy theo, rốt cuộc bị cả triều đình bức bách suýt phải thoái vị. Lúc trở về, hoàng đế liền dỗi không để ý tới sự vụ nữa: Tình hình trước mắt rối ren, các ngươi muốn làm thì cứ làm, để ta xem các ngươi làm thế nào?