Từ rất nhiều năm trước, tảng đá đã nằm ở trên ngọn núi này. Đó là một ngọn núi nhỏ vô danh, trông cũng rất bình thường, không đáng để khen là danh lam thắng cảnh. Tảng đá đó chỉ là một tảng rất bình thường trong số rất nhiều tảng đá khác. Nó đã từng chứng kiến bao ngày mặt trời mọc rồi lặn, đã trải qua bao thương hải tang điền (biển cả thành ruộng dâu), chịu đựng bốn mùa biến thiên. Hoàng Hà đã không biết bao nhiêu lần ngập tràn qua nó. Mọi người ở xung quanh cũng đã đi ngang qua nó vô số lần. Thỉnh thoảng lại có đứa bé chăn bò nghỉ chân trên mình nó. Nó đã từng ở một vị trí này thời gian không biết bao lâu rồi.
Những người mặc áo giáp kéo nó rời khỏi vị trí. Tuyết vừa mới từ trên trời rơi xuống, cũng giống như tuyết vẫn từng rơi nhiều năm qua. Nó và rất nhiều tảng đá khác bị kéo tới một mảnh đất bằng phẳng. Khi tuyết vừa mới kịp bao phủ nó một lớp thì những người kéo nó đến đây đã dùng thứ gì đó đập đập, gõ gõ trên người nó. Nó bị đập cho tròn lại, sau đó nó bị xếp chồng lên vô số tảng đá khác.
Ở phía trước nó là doanh trại bằng gỗ xù xì, thô ráp. Ở càng xa hơn phía trước là tường thành cao lớn như thể chia cách cả đất trời, kéo dài ra hai bên.
Tuyết vẫn chầm chậm rơi. Mặt trời mọc rồi lại lặn. Xung quanh tảng đá có khi náo nhiệt, có khi lạnh lùng. Người đến lúc thì chạy vội chạy vàng, có đôi khi đưa những tảng đá bên cạnh nó đi, có đôi khi lại nhét thêm càng nhiều tảng đá khác xung quanh nó. Trời cứ hết sáng lại tối, xung quanh đột nhiên càng thêm náo nhiệt. Tiếng chân người và ngựa chấn động mặt đất. Càng nhiều những chiếc xe chở khí giới được đẩy đến từ bốn phía. Không khí xao động, bất an hòa lẫn cùng những bông tuyết đang rơi xuống.
Trời tối sầm xuống, đến khi sáng lên thì những tiếng chấn động rầm rầm đã bao phủ hết thảy. Những tiếng vang kỳ quái, thô lỗ, hung ác nổi lên xung quanh nó. Rất nhiều tảng đá nhanh chóng bị mang đi. Những tảng đá đó xẹt qua không trung rồi biến mất. Rốt cục, tiếng bước chân chạy vội đến, nhấc bỗng nó lên, đặt trên tấm ván gỗ. Bọn họ lao nhanh, xung phong qua những đám tuyết, đường gập gồ xóc nảy, lúc cao lúc thấp. Khi có người xông lại đây, nhảy lên tảng đá, sau đó xung quanh vang lên vô số tiếng ngựa phi. Tấm ván gỗ đụng xuống đất ầm một tiếng, tảng đá lăn xuống, người cũng ngã xuống bên cạnh nó. Nhưng sau một lát, người đó đứng lên, lại đẩy nó lên tấm ván gỗ.
Hành trình ngắn ngủi trên khí giới bằng gỗ kia kết thúc nhanh chóng. Khi tấm ván gỗ dừng lại, hai người nâng tảng đá lên, đặt nó vào một đồ đựng hình lõm. Tảng đá trầm xuống, tiếng bàn tời vang lên, tiếng người họ cũng vang lên.
Chỉ một thời gian rất ngắn sau đó, nó bay lên trên bầu trời. Đầy trời là vô số những bông tuyết đang rơi khắp mặt đất mênh mông. Nó va chạm với những bông tuyết, xông qua gió lạnh. Đội ngũ những người cưỡi ngựa lao đi phía dưới nó. Ở phía dưới đó còn có cả những người ngã xuống, máu tươi, ngọn lửa, tiếng thét gào như thể tâm thần... Bức tường thành cao lớn ở phía trước nhanh chóng phóng đại, những mũi tên sắc bén nhanh chóng bắn ngược về phía nó đang lao tới. Chỉ trong lữ trình ngắn ngủi này, một mũi tên từ phía trước bay nhanh tới, va chạm với nó, sau đó bắn ngược lại biến mất tăm mất tích.
...
Trên lầu cổng thành to lớn, mấy chữ "Tân Toan Tảo Môn" chợt lóe lướt qua. Tảng đá đánh vào tường thành to lớn, mảnh đá văng khắp nơi, sau đó là chênh lệch cực lớn. Nó rơi xuống từ đỉnh tường thành cao cao đó, ầm một tiếng, lại là mảnh băng và bọt nước văng khắp nơi. Tảng đá dừng lại ở khoảng giao giữa sông đào bảo vệ thành và tường thành, một nửa ngập vào trong băng, một nửa còn ở bên ngoài.
Ở hai bên cạnh nó, càng nhiều tảng đá đánh lên tường thành, sau đó rơi xuống. Cùng rơi xuống còn có bông tuyết, mũi tên, sau đó còn có những thứ gì đó khác nữa. Khi nó lẳng lặng nằm ở đó, luôn luôn có những thứ kỳ quái rơi xuống người nó như mưa. Mũi tên văng ra, từ trên tường cao rơi xuống. Nước và tuyết dần dần kết thành băng trên người nó, rồi sau đó lại bị một tảng đá khác rơi xuống đập tan. Tuyết rơi, sau đó lại có khối gỗ lớn rơi xuống, ầm ầm rung động.
Những cảnh tượng vội vàng và dữ tợn tạm dừng lại khi sắc trời tối đen. Tuyết vẫn đang rơi. Trên tường thành có ánh sáng, phía sau cũng là ánh sáng kéo dài liên miên. Lại có nước cọ rửa từ trên tường thành rơi xuống. Trời còn chưa sáng, xung quanh còn có vẻ yên tĩnh, bất chợt thanh âm xao động lại vang lên. Tảng đá bay tới, tên bay tới, ánh lửa tới gần, lầu gỗ và cây thang cũng tới gần. Có một cây thang đặt ở trên tảng đá, sau đó có người rơi xuống, ngã ở bên cạnh tảng đá. Máu thịt hình thù kỳ quái, tiếp theo đó là chất lỏng màu đen dính nhớp nháp.
Thanh âm gào thét lao qua cùng với ánh sáng. Ánh lửa lan tràn xuống dưới, tảng đá bị bao phủ trong ánh lửa hừng hực, sau đó người bị thiêu đốt cũng kêu gào rơi xuống. Không lâu sau đó, cây thang cũng bị đổ xuống...
Ánh mặt trời mọc lên ở phía đông, quét qua bức tường cao lớn kia, thay đổi dần vị trí rồi lại hạ xuống. Xung quanh là vô số bóng dáng đang xung đột. Trong lữ trình của tảng đá, hết thảy xảy ra xung quanh đều rất ngắn ngủi, còn lại là vĩnh hằng. Nó đã trải qua thương hải tang điền (biến cả thành ruộng dâu), nó hòa thành một thể với hết thảy xung quanh. Bất kể là trải qua bùng nổ to lớn, phân cách, hay là biến hình, bất kể xung quanh là khí, là nước, là đá quý cứng rắn hay là minh châu sáng lấp lánh, bất kể một bộ phận của nó có biến thành cây cối xanh tươi um tùm hay là biến thành sinh mạng sinh động, bất kể là nó bay lượn hay dung hợp với thổ nhưỡng, hết thảy mọi thứ đều như biến hóa gió thổi cát bụi. Mà biến hóa này chính là một bộ phận của vĩnh hằng.