Tuyết lại bắt đầu rơi rồi. Ngoại trừ gió lạnh làm những bông tuyết bay múa ra, trên bình nguyên rộng lớn phụ cận thành Biện Lương đều là khí tức vô cùng tĩnh lặng và chết chóc.
Từng trận chiến đấu, lần lượt đổ máu, hơn trăm vạn người vốn sống trên vùng đất này đều đã được di chuyển. Thôn xóm, thành trấn bị bỏ hoang trống vắng bao phủ tuyết trắng trong ánh chiều tà chiếu rọi toát lên khí tức tịch mịch quỷ dị. Giữa rừng núi, chim chóc sớm đã bay đi hết, có một vài động vật chạy qua lại trong đất tuyết. Một con sóc ốm quả phỉ, đứng ở rìa khu rừng nhìn mảnh địa vực trước đó đã từng thuộc về loài người. Trong thời gian mấy tháng này, những người ngã xuống mảnh đất này sớm đã biến thành thi cốt rét lạnh.
Thỉnh thoảng có sói xuất hiện.
Đôi lúc hiếm hoi, có đội kỵ mã đơn độc chạy gấp giữa tuyết lớn, từ một nơi nào đó đến một nơi nào đó, mang theo nhiệm vụ của họ.
Trong khoảng thời gian chưa đến nửa năm, nơi này đã trở thành khu vực cấm.
Mưu Đà Cương cách thành Biện Lương chừng mười dặm. Trên con đường từ nơi này đến thành Biện Lương vẫn còn bị khí tức con người thống trị. Sáng sớm, một tiếng nổ mạnh vang lên trên mặt bằng phụ cận Mưu Đà Cương.
Một đội lực sĩ Nữ Chân cần thiết cầu hoặc đại chùy buộc xiềng xích, vung nện lên mặt bằng phụ cận đại doanh, băng sương màu trắng văng ra khắp nơi.
Khu vực mà người Nữ Chân hạ trại này vốn là nơi Vũ triều nuôi thả ngựa. Mưu Đà Cương ba mặt bị nước bao quanh, đồng cỏ um tùm xanh tươi, chắn lỗ hổng phía sau, cũng dễ thủ khó công. Chỉ là sau khi mùa đông đến, chung quanh mặt hồ bắt đầu kết băng. Đặc biệt trong những ngày tuyết rơi đậm, mặt bằng trở nên dày cứng, ba mặt vốn toàn hồ nước đã đóng băng kết nối với lục địa, hoàn toàn có thể đi lên.
Sau khi kế hoạch tập kích bất ngờ ban đêm của Diêu Bình Trọng thất bại thì không có bao nhiêu người dám thật sự phát động công kích với doanh địa Nữ Chân nữa. Nhưng sau khi băng đóng kết, binh sĩ Nữ Chân đóng tại Mưu Đà Cương ngày, ngày đều có thêm nhiệm vụ ra đập vỡ ranh giới tầng băng và phái thêm nhiều người đi tuần tra. Mỗi sáng sớm, sau khi lực sĩ đập vỡ ranh giới mặt hồ, binh lính tuần tra ba người một đội, đi qua đi lại.
Tuyết rơi nhiều trắng xóa làm người ta không phân rõ sáng sớm hay giữa trưa. Chỉ biết hừng đông qua đã lâu, binh lính tuần tra lại đến, ngẫu nhiên phóng tầm mắt nhìn mặt hồ băng tuyết bằng phẳng kéo mở dài ra ở phía trước kia. Hết thảy đều lộ vẻ đơn điệu, chỉ có thanh âm bề bộn trong quân doanh thỉnh thoảng cao ngất vượt qua tường vây bằng gỗ truyền tới. Lúc đội tuần tra đi qua, một gã binh sĩ Nữ Chân quay đầu nhìn về phía mặt hồ.
Tuyết lớn rơi xuống.
Gã nhìn mấy lần, một lát, đuổi kịp hai gã đồng bạn đi đằng trước.
Tầm mắt của chúng ta lại đẩy đi qua, đến mặt bằng cách bên này vài trăm mét, có một thứ màu trắng tồn tại, đó là hai bóng dáng nằm sấp trên băng vùi trong tuyết trắng. Trang phục họ mặc cũng một màu trắng tuyết nên rất khó bị phát hiện ra. Một người buông vật trong tay xuống, thậm chí một ngón tay lặng lẽ chặn ống trước của vật hình ống.
Đợi sau khi ba người kia đi thật xa, bên này mới lại giơ kính viễn vọng hình dáng dài thô ráp lên. Người bên cạnh lấy ra một quyển số nhỏ, lại lấy bút than ra, tay run run ghi con số lên đó.
- Lại một trăm hai mươi lăm nhịp thở...ba người tuần tra đi qua...tổng cộng thời gian...
Không có công cụ tính toán thời gian chính xác, chỉ có thể tính ra đại khái thời gian. Mà ẩn núp lâu dài trong trời tuyết dày đặc đối với hai người mà nói cũng là một áp lực to lớn. Họ nằm úp sấp chỗ này lẳng lặng quan sát, ghi chép, thỉnh thoảng mới dịch chuyển người một chút, lúc đói bụng, lấy thịt khô nướng trong quần áo ra, chậm rãi nhấm nuốt, nhưng vẫn cố gắng không gây ra tiếng động.
Có đôi khi, tuyết rơi xuống nhiều, tuyết bay dày đặc trên không trung, đó chính là thời điểm khó khăn nhất đối với bọn họ.
Lúc hoàng hôn, có người lặng lẽ tới, thay thế bọn họ.
Hai người này lặng lẽ rút lui khỏi mặt hồ, cẩn thận che lấp dấu vết. Sau khi tiến vào khu rừng nhỏ cuối Mưu Đà Cương, cũng vẫn yên lặng mà đi. Nơi ở tạm thời và địa điểm tiếp nhận nằm trong một huyệt động trong núi. Có người bắt đầu đi tới lấy đồ vật của họ, cũng thỉnh thoảng nói chuyện vài câu, đưa tới một ít vật tư. Lúc gần đi theo thường lệ dặn dò:
- Nếu không cần thiết, đừng nhóm lửa.
Những đồ ăn gạo rang, thịt... mà đối phương đưa đến đã lạnh ngắt từ lâu, nhưng canh thịt trong hũ sắt nhỏ bọc ba lớp trong ngoài mà người đó đưa cho thì vẫn còn ấm nóng. Hai người chia nhau uống hết, sau đó lại nghe dặn dò một hồi.
Đi ra ngoài chấp hành loại nhiệm vụ này, y phục trên người cần phải luôn giữ ấm. Hai người này một là thiếu niên hơn mười tuổi tên là Trần Hợi, một là trung niên trên bốn mươi tuổi, họ Trịnh. Trần Hợi gọi y là Trịnh thúc.
- Trịnh thúc, thúc nói xem những thứ mà ngày ngày chúng ta ghi nhớ và ghi chép này có tác dụng thật không?
- Ngủ sớm đi.
Trịnh thúc nói ngắn gọn, thanh âm cũng rất khẽ:
- Ta sao biết.
- Người Nữ Chân quá độc ác...
Trần Hợi nói xong câu này lại không nói tiếp nữa.
Đội ngũ điều tra này do Ninh Nghị tập hợp lại thành lập nên, là những người trong quá trình thực hiện vườn không nhà trống và sau khi quân đội Vũ triều bị đánh tan đã được chọn lựa ra. Có một số là nhân tài của Trúc Ký trước đó đã được trữ bị, cũng có thợ săn, hoặc là người thiên phú dị bẩm, có bản lĩnh tinh thông sinh tồn nơi hoang dã. Sức khỏe của Trần Hợi từ nhỏ đã rất tốt, nhanh nhẹn hoạt bát, nghe nói, cậu ta có thể trần truồng đi trong tuyết giữa trời đông giá rét. Lúc người Nữ Chân đến, thôn của cậu không tránh khỏi bị tàn sát, cha mẹ cậu đã bị chết dưới đồ đao, cậu may mắn sống sót. Về sau, Ninh Nghị đến thu nhận cậu.
Tới sáng ngày hôm sau, bọn họ thức dậy, ăn thức ăn đã nguội lạnh, lại đi nhận ca. Tuyết bay lả tả, lúc lớn lúc nhỏ. Sau khi trở về họ đã nhận được lệnh mới, bọn họ sẽ chuyển đổi địa phương một chút. Bọn họ mơ hồ cũng biết, phụ trách điều tra đại doanh người Nữ Chân không chỉ có một nhóm bọn họ.
Tới liên lạc với họ hẳn là một quan viên. Chí ít cũng là quan. Ngày ngày người đó mang tới canh thịt được ủ nóng, khiến cho Trần Hợi cảm thấy ấm áp. Bởi vì cậu mơ hồ biết, có lẽ sẽ không có vị quan khác nào có thể làm được chuyện như vậy.