Mưu Đà Cương.
Tuyết tạm ngừng rơi, gió cũng không còn lớn, nơi đóng quân của quân Nữ Chân bị nước vây quanh ba phía, từng đống lửa trại cháy rực trong lều trại. Trong chiếc lều lớn nhất ở trung tâm, lửa than hừng hực thiêu đốt trong sáu chiếc chậu lớn bằng sắt, những món đồ trang trí, những bộ da lông thú, đao thương, thậm chí cả các người hầu...tất cả đều góp phần làm nổi bật khí thế uy nghiêm lẫm lẫm của nơi này, Tông Vọng ngồi sau chiếc bàn dài, nhìn bức thư sờn rách trên tay.
Hoàn Nhan Đồ Mẫu, Thống lĩnh Hán quân Lưu Ngạn Tông, tướng Tái Lạt...ngồi gần đó, thỉnh thoảng trao đổi với nhau bằng nét mặt, hoặc thấp giọng nói mấy câu. Tới lúc này, vài người đã ít nhiều biết tình thế, bức thư bị xé non nửa đó là do Hoàn Nhan Đồ Mẫu sai người trình lên Tông Vọng, đội trưởng thám báo còn đang đứng phía dưới đợi hỏi tới. Tông Vọng xem bức thư hồi lâu, vẻ mặt biến đổi liên tục, cuối cùng cầm bức thư vỗ lên bàn.
- Hừ, lũ người phương nam này muốn lừa gạt ta!
Nói xong, y nhìn lướt qua khuôn mặt mấy người phía dưới, lại nhíu mày, đưa mắt nhìn gã đội trưởng thám báo.
- Ngươi nói cho ta nghe một chút về tình thế lúc đó, Lúc nào, ở đâu, trong hoàn cảnh nào, người gặp tên đó, lấy được thư này?
- Dạ.
Gã đội trưởng thám báo vái chào rồi kể lại đầu đuôi mọi việc.
Vì đã vào mùa đông, tuyết lớn bắt đầu phủ núi, số lần quân Nữ Chân ra ngoài tuần tra càn quét cũng không nhiều như trước đó. Trên con đường núi cách đại doanh Mưu Đà Cương mười dặm, đội thám báo của gã gặp kẻ địch. Chúng có ba người, trong đó người mang thư có lẽ là một quan viên Võ triều, hai người đi hai bên, hẳn là hộ vệ. Cứ theo con đường đó đi tiếp một đoạn nữa, là tới khu vực ngoại thành Biện Lương.
Đội tuần tra của Nữ Chân có năm người, chuyên phụ trách cắt đứt sự liên hệ giữa Biện Lương và bên ngoài, tuy nhiên điều đó không thể thực hiện triệt để, bởi vì Biện Lương quá lớn, e là huy động toàn bộ mấy vạn quân Nữ Chân, cũng không thể vây kín quanh thành được. Nhưng dù không phong tỏa được hoàn toàn, vẫn có thể chặn được một số người ra vào đưa tin. Nhìn thấy ba người kia, năm tên thám báo lập tức triển khai truy kích.
Đôi bên đều là kỵ mã, ba người kia cũng cảnh giác rất cao, thấy người Nữ Chân động hơn, liền quay đầu bỏ chạy, còn bắn tên trở lại. Thám báo Nữ Chân lập tức bắn trả, sau đó bắn trúng giữa lưng tên quan viên kia.
Ba kỵ mã phi ngựa chạy vào vùng phụ cận gập ghềnh trên núi, thám báo lập tức truy đuổi, cuối cùng do bị thương, viên quan Võ triều bị ngã ngựa, rơi thẳng xuống một con sông cạn phía dưới. Hai gã hộ vệ Vũ triều quay lại cứu nhưng không kịp.
Thám báo Nữ Chân vừa chia ra truy đuổi, vừa đi đường vòng tới lũng sông, tìm kiếm thi thể viên quan Võ triều, sau đó phát hiện một bức thư. Sau khi rơi xuống sông, dường như viên quan Võ triều muốn xé nát bức thư ném đi, nhưng ty không còn hơi sức, chỉ kịp xé bức thư làm hai. Gió thổi bay mất nửa bức thư, phân nửa còn lại, bị đội thám báo của gã nhặt về.
Đội thám báo đem bức thư giao cho cấp trên trực tiếp, cấp trên trực tiếp xem xong, nghĩ rằng đây là việc quan trọng, bèn nộp cho người phụ trách việc này là Đồ Mẫu. Sau khi xem qua, Đồ Mẫu lập tức mang tới cho Tông Vọng.
Tông Vọng nhìn gã thám báo:
- Từ lúc thấy tên quan Võ triều kia ngã ngựa rơi xuống sông, cho đến lúc các người đi đường vòng xuống phía dưới, có lúc nào bị khuất tầm mắt không?
Gã thám báo đáp:
- Bấm, bởi vì đi vòng, cũng mất một lúc, nhưng tối đa không quá mười hơi thở ạ.
- Hừm...
Tông Vọng trầm ngâm chốc lát:
- Thi thể có mang về không?
- Bọn họ đã mang về rồi.
Hoàn Nhan Đồ Mẫu ngồi gần đó nói:
- Ta đã tới kiểm tra thi thể đó.
Hoàn Nhan Đồ Mẫu là anh em cùng cha khác mẹ của Hoàn Nhan A Cốt Đả, đứng thứ mười một. Vẻ mặt Tông Vọng hơi dịu lại:
- Thập Nhất hoàng thúc, kết quả thế nào?