Hoa tuyết bay đầy trời, phủ đầy mặt đất lầy lội.Ninh Nghị quay về phòng, xoa xoa tay, Quyên Nhi bưng chén thuốc tới cho hắn.
Thuốc đắng chát, Ninh Nghị nhăn mặt nhăn mày mà uống, Quyên Nhi liền lấy trong áo ra một bọc vải nhỏ.
- Cô gia, thiếp có kẹo quế hoa.
- Không cần đâu.
Ninh Nghị khoát tay:
- Ở đâu ra vậy?
- Lúc nãy thiếp ra ngoài, chưởng quỹ cho. Cô gia phải uống thuốc đắng, thiếp nghĩ cô gia nên ăn một chút.
- Ồ?
Ninh Nghị nhíu mày:
- Chưởng quỹ nào?
- Khang chưởng quỹ của chi nhánh số bảy, hiện giờ ở tiểu đội số năm.
Quyên Nhi nghiêm trang:
- Cô gia không ăn thật sao?
- Thế cuộc gian nan, thuốc đắng một chút có hề gì. Khang Trúc Minh à? Hắn cũng không tệ, có ý với nàng sao?
- Cô gia!
Quyên Nhi chớp chớp mắt, như một con mèo hờn dỗi:
- Cô gia nói như vậy, thiếp liền trả lại cho hắn ta đây.
- Đừng đừng, cho ta đi.
Ninh Nghị cười xòa, cầm bọc nhỏ trên tay Quyên Nhi:
- Thuốc rất đắng, để ta mang cho các huynh đệ bị thương. Ngày thường họ cũng không mấy khi được ăn kẹo.
Ninh Nghị đã qua năm sáu năm rồi, Quyên Nhi ở Tô gia, đã từ một thiếu nữ, trở thành một đại cô nương. Ngoài hai mươi, nàng vẫn chưa thành thần, trong mắt của người khác, như thế là đã lớn tuổi rồi, nhưng đối với Ninh Nghị, cô vẫn đang ở trong độ tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất. Loại thông phòng nha hoàn như nàng, luôn đi theo bên người tiểu thư, không ít người biến thành gái lỡ thì, nếu có kết hôn thì cũng do gia chủ đồng ý và lo liệu.
Cách đây hai năm, Đàn Nhi tỏ ra rất rộng lượng, ngay cả Quyên Nhi, nàng cũng muốn gả cho Ninh Nghị, nhưng rốt cuộc Ninh Nghị lại không đụng chạm vào người Quyên Nhi, hai năm nay nàng cũng không nhắc tới chuyện đó nữa, chỉ thỉnh thoảng nghĩ đến việc tác hợp hôn nhân cho nàng, nhưng có thể vì phải phụ trách nhiều việc, cũng có thể bởi sự hun đúc của Ninh Nghị, tầm mắt của Quyên Nhi trở nên cao hơn và tính cách càng độc lập, đàn ông có thể được nàng xem trọng cũng không nhiều.
Trong ba người bọn Thiên Nhi, Hạnh Nhi có tính cách thẳng thắn và hướng ngoại, nói muốn làm "bà cô", tính cách của Quyên Nhi lại khá trầm tĩnh và tự chủ, nàng có vẻ đẹp thanh tú nhưng hơi lạnh lùng. Trong công việc, hiển nhiên Ninh Nghị giỏi suy đoán lòng người, nhưng đối với bằng hữu và người nhà, hắn lại không giỏi như vậy, cũng biết là không thể nói nhiều về vấn đề này.
Suy cho cùng, nếu như hắn dứt khoát đứng ra lo việc hôn nhân cho Quyên Nhi và Hạnh Nhi, đương nhiên hai người cũng chỉ có thể chấp nhận, nhưng hôn nhân mà miễn cưỡng thì không tốt, khó tránh khỏi "trống đánh xuôi, kèn thổi ngược", sau này cả đời không hạnh phúc. Tô Đàn Nhi đương nhiên cũng mong muốn các nàng gặp được người tốt, nhưng nếu như không thành, các nàng trở thành gái lỡ thì, sống bên cạnh nàng, thì nàng thấy cũng không sao cả.
Đã theo hầu Tô Đàn Nhi nhiều năm như vậy, cách xử lý công việc của Thiền Nhi, Quyên Nhi và Hạnh Nhi đều đâu ra đó. Thiền Nhi đã là thiếp của Ninh Nghị, đối với việc sắp xếp trong sinh hoạt, cho đến quản lý sổ sách đều rất chuẩn mực, Hạnh Nhi tính cách mạnh mẽ, thường là người phát ngôn cho Đàn Nhi ở bên ngoài, còn Quyên Nhi, tâm tư rất kín đáo, vui buồn không hiện ra mặt, bố trí công việc đều rất ổn thỏa và thiết thực.
Lúc Quyên Nhi tìm tới, bên cạnh Ninh Nghị không có ai, nếu là ở đời sau, nàng hắn phải là thành phần trí thức, làm quản lý cao cấp nhiều năm rồi. Giờ đây, nàng lại phải đảm đương công việc của một nha hoàn, từ chăm sóc bệnh nhân, giặt rửa quần áo và đồ dùng hàng ngày, cho đến quét tước làm cơm. Căn lều chia làm hai phần, Ninh Nghị ở phòng trong, Quyên Nhi ở phòng ngoài, một khi có việc có thể gọi và đến ngay. Càng về sau này, nàng còn giúp Ninh Nghị xử lý mọi việc trong ngoài nơi đóng quân, cho nên đôi khi Ninh Nghị chợt nghĩ mình đem gáo vàng mà múc giếng bùn, phí phạm một nhân tài, một cô gái xứng chức thư ký mà lại cho làm nha hoàn.
Ngay cả lúc ở giai đoạn đỉnh cao nhất trong cuộc đời kiếp trước, Ninh Nghị đều phân biệt rất rõ ràng giữa công và tư, đối với nhân tài làm việc bên người, hắn tuyệt đối không sử dụng tùy tiện, không dùng việc tư quấy rầy công tác của họ. Câu "Có việc thì thư ký làm, không có việc thì làm thư ký", nghe có vẻ hay ho thật, nhưng thực tế là rất ngu xuẩn. Có "nhu cầu" thì đi mà ăn bánh trả tiền, còn người ta giúp ngươi xử lý công việc, sơ suất một tí là toi chục triệu đến trăm triệu, chỉ có ngu xuẩn mới để công tư lẫn lộn.