Mùa đông.
Mưa rơi, từng giọt từng giọt, biến đường phố vốn hỗn độn thành ngõ nhỏ lầy lội bùn. Khi xe ngựa chậm rãi đi trên đường, Sư Sư vén rèm lên, thấy hai bên đường phố không có mấy không khí bán hàng, chủ tiệm và số ít khách khứa đứng ở cạnh cửa nhìn về một phía của thành phố. Có mấy đứa bé cầm gậy gỗ, rầm rầm chạy trong mưa, chạy đến đầu kia đường liền cũng đứng lại, nhìn về phía bắc. Trong đó có một đứa bé nắm tay vung lên hô:
- Giết sạch Kim cẩu! Giết sạch Kim cẩu!
Âm thanh của chiến tranh đang loáng thoáng truyền tới từ bên kia.
Thành Biện Lương cực kỳ to lớn, là thành thị có hơn trăm vạn người sinh sống, hai đầu nam bắc khó khi nào gặp được nhau. Âm thanh của chiến tranh vượt qua tường thành rồi sau đó khuếch tán như gợn sóng vào trong thành. Khi tới nơi xa xa thì thanh âm cũng phai nhạt dần. Nhưng mấy ngày này, người dân trong thành đều đã có thể hiểu rõ ý nghĩa của âm thanh đó.
Kể từ sau ngày 24 tháng 9, khi Tây Quân tập kích doanh bị thảm bại, kỵ binh của Hoàn Nhan Tông Vọng ra hết, đánh tan hơn mười vạn đại quân ở vùng quê ngoại thành Biện Lương. Đối với cư dân Biện Lương mà nói, tin tức này đem đến cho bọn họ cảm giác gần như tuyệt vọng. Nhưng cũng chính bởi vậy đã khơi nên cảm giác nguy cơ to lớn. Ngay hôm sau khi Tây Quân bại trận, học sinh của trường Thái học và cư dân trong thành đã đi tới bên ngoài Hoàng thành để thỉnh nguyện, yêu cầu triều đình trọng dụng đám người Lý Cương, Chủng Sư Đạo, thanh trừ gian nịnh. Học sinh Thái học Trần Đông thậm chí còn xếp đám người Thái Kinh, Đồng Quán vào danh sách "lục tặc", yêu cầu triều đình xử trí.
Sau khi sự kiện này phát sinh, triều đình đã tiếp nhận một phần ý kiến của cấp dưới, đồng thời thăng quan cho Chủng Sư Đạo, mệnh lệnh cho ông ta phụ trợ Lý Cương, tổ chức chiến trận thủ thành Biện Lương. Sau khi Chủng Sư Đạo ngồi xe ngựa, xuất hiện trước mắt mọi người ở ngoài Hoàng thành, đám người thỉnh nguyện đó mới chịu bằng lòng tản đi. Từ đó về sau, đám người Lý Cương phát động tuyên truyền trong thành, hơn mười vạn người trong thành Biện Lương cũng hưởng ứng, tỏ vẻ nguyện ý cộng đồng chiến đấu một trận bảo vệ thành phố, muốn cùng tồn vong với Biện Lương. Từ đó cao thấp một lòng, thanh thế đập nồi dìm thuyền (1), không có ý kiến thứ hai.
Dưới thanh thế như vậy, phải chủ hòa không còn phát ra bất cứ thanh âm gì được nữa. Sứ giả Kim quốc là Vương Nhuế đã chết trong đêm bạo loạn đó, triều đình lại cố hết sức đi tuyên truyền sự tàn bạo của người Nữ Chân, sau khi phá thành, khó có thể có gì tốt đẹp. Từ đó về sau, mấy lần người Nữ Chân công thành đều gặp phải cư dân trong thành tích cực gia nhập chiến đấu, đã bảo vệ chặt chẽ được cho tường thành được hơn một tháng.
Trong quá trình này, giá hàng bên trong thành cũng đã bắt đầu tăng.
Đầu tiên tăng giá đương nhiên là giá lương thực, giá thực phẩm. Trong thành Biện Lương luôn luôn đầy đủ vật tư, giá cả ổn định, đại bộ phận mọi người đều không dự đoán được trước rằng người Nữ Chân lại bỗng nhiên đánh tới như vậy. Trước khi thành bị vây, mặc dù có rất nhiều lương thực được vận chuyển vào nhưng vào đầu tiên vẫn là lương thực của triều đình. Lý Cương và đám quan lớn của triều đình đã không chỉ dùng đại nghĩa để kích động nhân dân thủ thành mà cũng đồng thời cung cấp thực phẩm và vật tư cho những người tham gia. Cũng bởi vì nguyên nhân này nên thượng tầng cũng không áp dụng chính sách bình ổn giá hàng. Một số người trẻ tuổi, khỏe mạnh có thể tham gia đội dự bị thủ thành, có thể tham gia chế tạo cây lăn và những vật phẩm thủ thành. Nhưng trong quá trình này, đại bộ phận mọi người vẫn sẽ bị chia làm dăm bảy loại. Với tình huống như vậy, một bộ phận rất nhỏ người trong thành vẫn bị gặp phải tình hình nguy hiểm cho kế sinh nhai.
Phàn Lâu tự nhiên không ở bị nguy hiểm bởi phạm trù kế sinh nhai này. Bởi vì lúc trước không tích trữ nhiều lương thực nên lúc này cũng đã bắt đầu suy xét vấn đề ăn. Hôm nay Sư Sư đi ra chính là đi tới Trúc Ký, tìm người trấn thủ là Tô Văn Phương, muốn thảo luận việc mua sắm lương thực. Khi Ninh Nghị đi lên phía bắc, Tô Đàn Nhi và người nhà thì xuôi về phía nam, Tô Văn Phương đã xung phong nhận việc ở lại trong thành tiếp tục quản lý Trúc Ký, cũng kiêm chân chạy cho Tướng phủ. Sư Sư ra mặt, đương nhiên việc mua sắm lương thực là không có vấn đề gì.
Đã thảo luận xong xuôi sự tình nên lúc này Sư Sư đang trên đường trở về. Ở phía bắc thành, thanh âm công thành của người Nữ Chân vẫn còn chưa ngừng lại. Suốt cả đường đi, nàng thấy phần lớn cư dân trong thành đều đang chú ý về phía đó. Cho dù có người thong dong bình tĩnh, ăn đồ ăn vặt, nói chuyện phiếm với nhau... Nhưng nội tâm của họ đều có sự thấp thỏm không yên. Đối với mỗi người, bức tường thành kia vừa cao lớn vừa dày, nhưng lúc này ngẫm lại thì nó chỉ mỏng manh như tờ giấy. Cứ đánh nhau như vậy, mọi người cũng không giúp đỡ được gì nhiều, nhưng một khi thành bị phá thì cả thành sẽ đều lọt vào một trận tàn sát.
Sư Sư liền cũng cho xe ngựa đi về phía bắc thành. Nàng chỉ là một nữ tử, sợ là rất khó hỗ trợ được gì, mà cũng sẽ không được cho phép tới gần, nhưng.... Vẫn muốn đến gần xem một chút.
Trời vẫn tiếp tục mưa. Nàng cứ thế đi thẳng một mạch, khi qua một ngã tư thì đột nhiên phát hiện ở phía trước có một bóng người. Bóng người do dự bước đi dưới mái hiên, nhưng có lẽ do không mang ô nên trên người gần như đều bị ướt nhẹp, trông khá nhếch nhác. Sư Sư vội vàng cho xe ngựa dừng lại, vén rèm, phất tay:
- Lôi Nhi, Lôi Nhi, lên đi.
Bóng người phía trước này chính là một nữ tử của Phàn Lâu, tên là Hạ Lôi Nhi, vừa không phải là người đứng đầu bảng, vừa không phải là Thanh quan, kém khá xa hai vị trí này, ngày thường cũng không có gì qua lại. Hạ Lôi Nhi cầm trên tay một hộp đồ ăn, quay đầu nhìn lại, thấy là Sư Sư thì hơi kinh ngạc một chút, sau đó mới bước lên xe. Sư Sư đưa khăn mặt cho cô ta, hơi hơi nhíu mày.
- Lôi Nhi muội tử, thời tiết thế này mà muội đi đâu thế? Trong thành không yên ổn, muội đi một mình ra ngoài như vậy, nếu gặp phải chuyện gì không may...
Người Nữ Chân công thành, giá hàng tăng lên, trong thành cũng bắt đầu giới nghiêm vào ban đêm, trị an cũng bắt đầu giảm xuống. Sư Sư là nữ tử đầu bảng, đi ra ngoài đều có xe hộ vệ, Hạ Lôi Nhi làm sao có thể có bố trí như vậy được. Hạ Lôi Nhi lau mặt, cúi đầu nói cảm ơn, sau đó mới hơi ngượng ngùng đáp:
- Muội, muội muốn đến Toan Táo Môn nhìn một chút. Một người quen... Của muội... Hiện giờ đang thủ thành ở đó. Muội sợ hắn gặp chuyện gì không may, muốn đi xem... Cũng mang chút gì đó cho hắn ăn...
- Ồ...
Sư Sư gật gật đầu. Kỳ thật Hạ Lôi Nhi cũng không phải là Thanh Quan, cũng không có nhiều quyền được tự do lựa chọn khách ở trong Phàn Lâu.
Nếu muốn nói người quen thì đâu chỉ có một hai người, nhưng nếu thường xuyên qua lại, lại là một người lính thủ thành thì sao có thể được nàng coi là "người quen".
Chỉ có điều việc này cũng không cần phải nói rõ ra làm gì. Hai người hàn huyên một lúc, trong giọng nói tự hào của Hạ Lôi Nhi, Sư Sư cũng hiểu được rằng người quen của Hạ Lôi Nhi là một Bộ tướng nắm giữ hơn 500 quân trong Bổng Nhật Quân, tên là Tiết Trường Công... Trong lòng Sư Sư cũng có ấn tượng với cái tên này. Trong thời gian vừa qua, trong quân đội có một vài tướng lãnh nổi tiếng giết địch dũng mãnh, mà cái tên Tiết Trường Công cũng là một trong số đó. Nàng nhớ mang máng rằng cũng đã từng gặp y ở Phàn Lâu, cũng đã từng chào hỏi nhau.