Ban đêm, trong những bụi cây bên cạnh con sông nhỏ, chỉ có ánh sáng từ ngọn đuốc. Chỗ thì dày đặc bóng người, chỗ thì thưa thớt, hoặc có bóng người kéo dài lắc lư. Không biết có bao nhiêu tán binh cũng lặng lẽ đi tới, nghe nam tử dưới tàng cây nói xong tình hình của huyện Kỷ. Sau đó, bọn họ đều trầm mặc.
- Việc hôm nay là đúng hay là sai, khó mà nói rõ ràng được. Chư vị làm việc cho Trúc Ký, xét tới cùng, cũng chỉ là một công việc, không cần phải đi lên chiến trường. Ta dẫn chư vị tới đây, lại khiến nhiều người hy sinh như vậy, trong lòng ta cực kỳ hổ thẹn. Nhưng hổ thẹn không giải quyết được tình hình.
Dưới ánh sáng của cây đuốc, thanh âm của Ninh Nghị không cao, nhưng gió đêm truyền đi, đủ để cho người xung quanh nghe rõ ràng.
- Tối nay, không ai có thể giải quyết được chuyện này. Dù mười hay hai mươi vạn đại quân cũng không giải quyết được. Nhìn những người ở đây, có thể thấy được chúng ta đã làm hết sức mình. Nhưng ta đứng ở chỗ này nói chuyện với mọi người, là muốn đưa ra một yêu cầu hơi quá đáng.
- Vườn không nhà trống.
Ninh Nghị hơi chút mệt mỏi nói:
- Đây là kế hoạch mà Trúc Ký chúng ta mới làm gần đây. Rất nhiều người không hiểu, náo tới ầm ĩ. Xung quanh Biện Lương có nhiều người như vậy, làm sao thanh lý được hết, mà nó cũng có tác dụng gì. Kỳ thực cho tới giờ đều không có tác dụng gì. Xung quanh Biện Lương nhiều người lắm. Có người còn sống, còn có lương thực, cho dù chúng ta thanh lý được phần lớn, thì mấy vạn người Nữ Chân vẫn có thể tìm thấy được đồ ăn ở nơi này. Cho nên nó chẳng có tác dụng gì.
- Đối với một số người, với một số vị quan mà nói, một trăm vạn người mà năm mươi vạn người rời đi đã là một thành quả rồi. Sau mươi vạn người rời đi, thì càng thêm khả quan. Nhưng đối với chúng ta mà nói, người còn chưa đi hết, thì chúng ta liền thất bại. Một trăm vạn người, dời đi chưa tới chín mươi lăm vạn, thì việc làm của chúng ta chẳng ý nghĩa nào.
Hắn phất tay, thanh âm chợt trở nên hung bạo:
- Từ lúc bắt đầu, nhiệm vụ của chúng ta chính là như vậy.
- Việc này không biết còn phải làm bao lâu.
Ngữ khí của Ninh Nghị hòa hoãn xuống:
- Quân đội thất bại, mọi người sẽ như thế nào, kinh thành sẽ như thế nào, không ai biết. Nhưng nếu muốn đánh tiếp, ta sẽ tiếp tục làm chuyện của ta. Nhưng bây giờ người Nữ Chân tập kích doanh trại, chỉ sợ người bên kia đã không còn tâm tư đánh giặc. Nếu bọn chúng chiếm được đồ lương thảo quân nhu, vậy thì kế hoạch của chúng ta liền bị đánh hiện nguyên hình rồi.
Hắn nói tới đây thì hơi dùng chút vì vết thương trên người gây đau đớn. Hắn nhìn ra đằng sau, thấy có tảng đá, liền ngồi xuống. Một người trong đám đông nói hộ:
- Đông gia muốn làm gì, cứ nói là được.
- Không thể nói như vậy, ta là người phải rạch ròi mọi chuyện.
Ninh Nghị ngồi xuống, lắc đầu:
- Có khả năng ta sắp đưa mọi người vào chỗ chết, cho nên ta phải nói rõ ràng. Nếu không mọi người không may tử trận, lúc xuống hoàng tuyền lại trách ta. Đã chết thì đừng trách ta, ta rất kiêng kỵ điều này.
Hắn thở một hơi, nói:
- Đương nhiên, là có khả năng không chết. Ta chỉ tuyển những người còn có thể hành động được. Người có võ nghệ cao, thì tới huyện Kỷ kiểm tra. Nếu người trong đại doanh đã đốt rụi lương thảo, vậy thì chúng ta rời đi. Nếu như chưa đốt, thì chúng ta phải làm thay. Người Nữ Chân chỉ có hai nghìn, mà ở huyện Kỳ vẫn còn rất nhiều dân chúng, tình cảnh rối loạn. Chúng ta phải tìm biện pháp vào nhanh ra nhanh. Làm xong thì đi ngay, thì còn khả năng lưu được mạng sống. Tất cả kế hoạch là như vậy. Những người còn hành động được, ai nguyện ý theo ta?
Hắn vừa nói hết lời, Chúc Bưu đã xách theo thương đi tới. Cái người vừa tiếp lời hắn cũng đứng dậy. Tiếp theo có thêm mấy người, đều là người từng ở Lương Sơn. Còn thành viên của Trúc Ký, tuy mọi ngày được truyền dạy tư tưởng, nhưng dù sao gặp phải tình cảnh như hiện tại, người bị thương thì bị thương, người mệt mỏi thì mệt mỏi, cũng có người còn băn khoăn hoặc do dự. Ninh Nghị chỉ ngồi ở tảng đá nghỉ ngơi, lẳng lặng chờ đợi. Những lời hắn vừa nói không phải là không có khích lệ hoặc là khích động. Nhưng hắn chỉ làm tới vậy thôi. Hắn không thích ép buộc người khác làm việc gì.