Từng cỗ xe ngựa len lỏi trong đám người, tiếng hò hét vẫn như sóng ầm biển lớn xung quanh chiến trường. Bốn phương tám hướng đều là binh lính vừa chạy vừa la hét ầm ĩ.
Nhóm phía trước quân trận của Võ Thụy Doanh vốn là Sương Binh, Nghĩa Quân từ bốn phương tám hướng chạy tới. Tuy rằng hành động theo Võ Thụy Doanh và thượng quan, nhưng trên cơ bản là loạn thất bát táo rất khó điều khiển. Có người nhiệt huyết, có người khiếp đảm. Lúc kỵ binh của Nữ Chân xông tới từ bên cạnh, thậm chí kỵ binh của Nữ Chân còn chưa sử dụng uy lực lớn nhất của liên hoàn mã, thì một mặt tiền tuyến đã sụp đổ rồi.
Lúc này chủ quan tất nhiên là dẫn theo thân binh của mình chạy trốn để bảo toàn mạng sống. Do xung quanh là địa hình bằng phẳng không có chỗ cao, cho nên chạy về bất kỳ hướng nào cũng chịu áp lực cực lớn. Từ xa xa nhìn, thỉnh thoảng còn có mũi tên lướt qua trời đêm. Kỵ binh của Nữ Chân mặc sức chém giết. Phần lớn đều không biết số lượng và khoảng cách của đám kỵ binh. Cho nên kẻ nào thiếu may mắn sẽ trông thấy thanh đao của kỵ binh bổ xuống. Xung quanh đều là người ngã ngựa đổ, máu tươi vung vãi.
Trong tiếng huyên náo ầm ĩ, tướng Nữ Chân Tô Khắc Nạp suất lĩnh một đội nghìn kỵ binh tấn công ở bên sườn. Đội kỵ binh này giống như thái rau bổ dưa tạo thành một đường máu, về sau mới gặp phải một sự chống cự ngoan cường.
Thường thì đội kỵ binh Nữ Chân có nhiệm vụ tấn công ở phía trước là đội kỵ binh tinh nhuệ nhất của Nữ Chân. Tướng lĩnh chỉ huy Tô Khắc Nạp càng là tướng lĩnh đứng đầu. Thân tín, huynh đệ của y là các tướng sĩ lợi hại nhất trong quân, cũng có nhiệm vụ bảo vệ y. Nghe theo hiệu lệnh của y xông về phía trước chém giết.
Người Nữ Chân quật khởi mấy năm, đã tiêu diệt toàn bộ nước Liêu, nhóm người này cũng là một trong những chủ lực. Không ít người đã trải qua tất cả các trận chiến, trở thành binh vương rồi. Bọn họ hung hãn không sợ chết, cũng biết cách làm sao giết kẻ địch nhanh nhất mà tốn ít sức nhất. Người dẫn đầu đội quân tiên phong tên là Na Đô, chính là huynh đệ thân tín nhất của Tô Khắc Nạp, cũng là lão binh từng theo A Cốt Đả chiến đấu. Thân hình của y cao lớn như tòa tháp, cầm một thanh trường đao dài hơn người. Lúc chém giết, y không ngừng điên cuồng hét lên, giống như một ma thần dẫn đầu đội ngũ xông về phía trước. Trên thanh đao của y đã nhuốm đầy máu tươi, thịt nát.
Dù không ngừng chém giết, nhưng đội kỵ binh không hề giảm tốc độ. Cũng không phải là không có người dám ngăn cản. Chỉ có điều phòng ngự còn chưa hình thành, đã bị đội kỵ binh nghiền ép chém giết rồi. Sau khi chém chết vài binh linh chạy tán loạn, một luồng sát ý đột nhiên đánh tới.
Xuất hiện ở trước mặt ma thần khát máu kia, là một đội thương trận.
Y kêu a một tiếng, thanh đao đập xuống.
Đoạn đường chém giết này, không phải là y chưa từng gặp đội thương trận nào. Nhưng trừ khi thật sự là thương trận giống như rừng, nếu không y lấy sống đao đập trường thương, điều khiển chiến mã lao tới, còn y thì vung thanh đao khổng lồ chém xuống, ít có người có thể chống đỡ được công kích như vậy. Nhưng lần này, chỉ vang lên một tiếng choang lớn, ánh lửa tung tóe, y thấy bàn tay của mình tê rần, sau đó cảm giác luồng sát khí đánh úp tới. Phía trước, một người đầu trọc nhảy lên không trung, cầm một cây côn đồng bổ xuống.