Cuối thu, cửa thành Biện Lương đóng chặt, nhưng vẫn bị bao trùm trong một bầu không khí lo lắng, căng thẳng và ồn ào.
Người Nữ Chân không công thành, đại quân của chúng tập kết bên ngoài thành, án binh bất động. Trong triều đình, lời đồn đãi lung tung, dân chúng sốt ruột bất an. Những tin tức liên quan đến việc đàm phán có lúc lọt ra ngoài, nhưng sau đó do đại quân Cần Vương càng ngày càng nhiều, tin tức lại dần dần bị ngăn chặn. Mọi người mong trận chiến này nhanh chóng qua đi, một số người cũng hy vọng quân đội Vũ triều cho người Nữ Chân hung hăng một bài học, nhưng mọi việc vẫn đang đóng khung ở giai đoạn này, chỉ giương cung mà không bắn.
Triều đình đang rối loạn và một bộ phận người biết tình trạng này. Trung tuần tháng 9, Tần Tự Nguyên bị bãi chức Hữu tướng, khiến rất nhiều người trở tay không kịp. Trong phe chủ chiến, nếu nói Lý Cương là lá cờ đầu ở tiền phương, thì Tần Tự Nguyên ở hậu phương, là người cầm cờ có thể bảo đảm lá cờ đó không ngã xuống, nhưng ở trong tình thế khẩn trương, khi thanh thế của Lý Cương không thể bao trùm cả hai phía, thì việc Tần Tự Nguyên bị loại bỏ, thật sự khiến lòng người khó có dự cảm tốt.
Tuy nhiên, lần này việc Hữu tướng bị cách chức xảy ra quá đột ngột, nhất thời không có tình trạng mọi người nhân cơ hội ùn ùn vượt lên, dồn người khác vào chân tường. Chiếu chỉ từ kim điện ban ra, cũng còn mềm mỏng, chỉ bảo Tần Tự Nguyên tạm thời giao chức, đồng thời lời lẽ còn có ý trấn an. Sau khi chuyện này đã được quyết định, có rất nhiều quan to trong triều đến Tần phủ thăm viếng và an ủi. Ngay cả một số quan lại cao cấp trước kia không cùng chính kiến với Tần Tự Nguyên, thật sự cũng không cảm thấy vui vẻ trước việc Tần Tự Nguyên bị bãi chức.
Vũ triều vừa xóa bỏ mối họa lớn ngay sát nách là nước Liêu, chưa kịp ca múa mừng cảnh thái bình, thì thoáng chốc đã gặp nguy cấp.
Toàn bộ tình hình thật sự không có gì làm người ta có thể lạc quan.
Lúc này, trong số người tập trung trong Tướng phủ, có mấy người vốn là đại thần phái chủ hòa, chẳng hạn như Đường Khác, Ngô Mẫn, bọn họ rất có học vấn, có tình bằng hữu rất sâu sắc với Tần Tự Nguyên, cũng như quan Ngự Sử Trung Thừa Tần Hội Chi, người được cho là người trong tộc của Tần Tự Nguyên. Lúc chiếu chỉ bãi chức Tần Tự Nguyên sắp ban ra, không ít người đã đứng ra cố gắng ngăn cản Chu Triết, trong đó có Tần Cối, tất nhiên việc ngăn cản đó tuy không có kết quả, nhưng ý nghĩa của nó thì có.
- Hành động lần này của bệ hạ, có nghĩa không thật sự muốn bãi miễn Tần đại nhân. Chắc chắn là bởi vì tình hình nhạy cảm của Thái Nguyên, mấy ngày trước đó lúc ở trước điện, Tướng gia tránh sự hiềm nghi, đã không nói một lời, hoàng thượng biết Tướng gia khó xử, trong lòng dù sao cũng thấy rõ mọi việc...
- Tâm ý của hoàng thượng, Ngô đại nhân thấu hiểu, trong lòng lão hủ cũng hiểu mà.
Tần Tự Nguyên cười, chắp tay tiếp lời.
Tần Cối đứng bên cạnh, hừ một tiếng:
- Nói như vậy, là chư vị đại nhân muốn cắt nhường Thái Nguyên sao?
- Cắt thì không thể cắt rồi, chỉ mong đánh một trận bên ngoài thành, mặc dù có chút mạo hiểm. Đây là kinh thành, nói khó nghe một chút, nếu thành bị đánh hạ, thì không cần tới đường lui sao?
- Nếu chiến sự thật sự bất lợi, đương nhiên phải tính đến đường lui rồi. Nhưng từ xưa đến nay, chiến đấu luôn chú trọng việc quyết đánh đến cùng, chiến sự chưa bắt đầu, lại lo đến sẽ bại, như vậy thì thật sự là không cần đánh làm gì.
- Thật ra Tần trung thừa rất hiểu biết về chiến trận, trận này để Tần đại nhân thống lĩnh thì không có gì phải lo ngại. Tại hạ nhất định ra sức, chỉ mong Tần đại nhân cũng phải hiểu rõ, chuyện trên chiến trường, so với chuyện trong triều đình, chưa hẳn đã giống nhau.
- Trên dưới không một lòng, làm sao tướng sĩ phục vụ quên mình!
Gần như Ngô Mẫn và Tần Cối bắt đầu tranh cãi ầm ĩ, Đường Khác nhấp một ngụm trà, nghiêng đầu nhìn Tần Tự Nguyên:
- Minh công, trước kia ngu đệ đã từng nói, cuộc chiến này không thể đánh, không phải là không nên đánh, chuyện ngày hôm nay, là lý do không thể đánh. Mấy năm qua, tiếng nói của phái chủ chiến càng ngày càng mạnh, đều cho rằng đã có thời cơ tốt, ngu đệ nói không nên đánh, mọi người chê trách, kết tội đệ, nói Đường mỗ nhu nhược. Tình hình hiện nay, minh công cũng thấy rồi chứ?
Tần Tự Nguyên chắp tay:
- À, ngu huynh tuyệt đối không nghĩ hiền đệ nhu nhược. Việc này hiện đệ đã từng nói nhiều lần, tình hình hiện nay thế nào, ngu huynh cũng biết. Nhưng những điều luôn canh cánh bên lòng cũng không vì vậy mà thay đổi. Là một người vì nước, khi thấy cơ hội ở trước mắt, không thể ngập ngừng do dự, phải cố làm hết sức mình, rồi chờ xem mệnh trời quyết định. Huống hồ lúc này thiên mệnh chưa biết, trên chiến trận, biến số rất nhiều, dù sao quân đội của Tông Vọng đơn độc xâm nhập, Tông Hàn không rời Thái Nguyên, đó chính là cơ hội của chúng ta.
- Có cơ hội gì chứ? Chỉ dựa vào những lão binh, gia binh bên ngoài thành ư?
Đường Khác lắc đầu:
- Binh chẳng biết tướng, tướng chẳng biết binh (1), hơn mười vạn người chứ có hơn hai mươi vạn người thì cũng làm được gì? Thiệu Khiêm ngăn chặn Tông Vọng ở Thọ Trương, chỉ được một ngày đã bại, chẳng lẽ thật sự có người trong phòng này, tin vào những bản tấu hạch tội hắn, rằng hắn là tướng bất tài, liều lĩnh tự xuất kích? Chiến tranh tuyệt đối không phải việc của một người, từ khi khởi sự đến nay, Nữ Chân thường lấy ít thắng nhiều, ở Hộ Bộ Đại Cương (2), hai vạn quân Kim đã đánh bại bảy mươi vạn quân Liêu, lúc này, ngoài thành Biện Lương, trừ Thường Thắng Quân ra, quân chủ lực có sáu vạn, cùng với hai mươi vạn quân Vũ triều bên ngoài thành Biện Lương, minh công thật sự tin rằng, Vũ triều chúng ta sẽ có cơ hội sao?