Huyện Dương Cốc, phủ Đông Bình, tỉnh Sơn Đông.
Khói đen từ ngọn lửa bay lên trời, những bông lúa vàng óng bị lửa thiêu đốt, nổ lép bép, trong không khí tràn ngập mùi gạo cháy khét, sau đó là tiếng chân hòa lẫn trong tiếng la hét. Trong tầm nhìn, trên đường chỉ thấy những đoàn người chạy loạn, tiếng kêu la ầm ĩ.
- Phải chạy thôi, kỵ binh của Nữ Chân đã đánh tới nơi rồi, mau chạy vào thành đi. Mấy tòa thành lớn phía bắc đều đã bị hạ, các người có biết không, người ở Lệ Châu đều bị giết sạch rồi, chó gà chúng cũng không tha...
Tiếng hò hét của quan viên ở phía trước truyền tới đám người, trở nên đứt quãng. Có một phụ nữ đứng tuổi lưng đeo sọt, cầm liềm lao xuống ruộng, vừa khóc vừa cố sức thu hoạch. Một bà lão hướng về phía sai dịch, thét lên chói tai:
- Ngươi đánh chết ta đi, ta không đi đâu cả! Để bọn Nữ Chân đến ăn sống bộ xương già này đi! Các người gây ra nghiệp chướng mà!
Có người ngăn bà lão lại, bà lão giãy dụa, chợt té lăn xuống đất, đầu đập vào một tảng đá, máu chảy lênh láng. Trong tiếng người ầm ĩ hỗn loạn, cuộc xung đột giữa thôn dân và binh sĩ bùng phát bên đường. Huyện lệnh vội chạy tới, kêu lên:
- Đừng đánh, đừng đánh!
Chợt một hòn đá bay tới, đập trúng đầu ông ta, máu tươi liền chảy xuống.
Trong thoáng chốc, cuộc xung đột khiến sự hỗn loạn càng thêm hỗn loạn. Gió thu gào thét thổi tới, lửa được gió giúp sức, lan rất xa trên cánh đồng, trông như một tấm thảm đỏ pha đen, bao trùm lúa, cỏ, tiến về phía rừng cây ở xa xa.
Trong cảnh hỗn loạn, từ rất xa nhìn lại, ai cũng sợ ngây người trước ngọn lửa quá lớn.
Từ huyện Dương Cốc đi về phía tây, phần lớn các đường phía tây tỉnh Hà Đông, đường đến Hà Bắc, đều chìm trong cơn mưa thu triền miên u ám. Từ khoảng không mờ mịt, nước mưa ào ào rơi xuống, người đi từ bắc xuống nam, khoác áo tơi, lưng đeo bọc đồ lớn, ngựa thồ mang hành lý, xe ngựa chen chúc xuôi nam, người già cả không chịu nổi mưa lạnh, ngã xuống đất, trẻ con trong lòng phụ nữ bị mưa xối, oa oa khóc lớn. Các dịch trạm, tửu lâu đông nghẹt người chạy loạn.
Toàn bộ những bến đò bên bờ sông Hoàng Hà đang chìm trong mưa thu, đều đã kín chỗ, trên sóng cả nhấp nhô, tất cả các đội thuyền đang không ngừng qua lại như con thoi.
Trung tuần tháng tám, năm thứ mười ba niên hiệu Cảnh Hàn, chiến dịch vườn không nhà trống vô cùng to lớn đã bắt đầu.
- Phù, tuổi trẻ thật là tốt..
Phía nam phủ Đông Bình, một đám người đang qua lại, trong sân bề bộn ồn ào. Vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, Ninh Nghị từ trong phòng đi ra, rửa mặt xong, hắn thốt ra một câu cảm khái như vậy. Phía xa xa, ráng chiều đang rực lửa.
Ngoài sân, thỉnh thoảng lại có tuấn mã chạy tới, chuyển giao các loại thư từ. Từ tây sang đông, từ phía đông và phía tây Hà Đông, từ phía đông và phía tây kinh thành, tình hình hiện nay của hai mươi mốt châu, hơn trăm thị trấn đều tập trung về nơi này, các phụ tá của Trúc Kỷ bận rộn tổng hợp những thông tin thu được, định ra đối sách, đồng thời cho ý kiến phúc đáp của Ninh Nghị hoặc Văn Nhân Bất Nhị.
...
Tần Thiệu Khiêm từ ngoài sân bước vào, hiện giờ quân doanh của Võ Thụy quân kế bên, mấy ngày nay cũng đã thực hiện một số hành động, thỉnh thoảng Tần Thiệu Khiêm lại sang đây. Ninh Nghị cười:
- Ta mới vừa rời giường, đáng lẽ là một buổi sáng tốt lành, nhưng chẳng bao lâu bầu trời đã tối đen rồi, Nhị thiếu tới, có tin tốt gì không?
- Tông Hàn tấn công Thái Nguyên từ hôm qua.
Trên tay Tần Thiệu Khiêm là một bức thư.
Ninh Nghị hơi ngẩn người, rồi đưa tay cầm lấy bức thư, một viên phụ tá từ bên cạnh đi tới, thấp giọng nói:
- Vừa rồi chúng ta cũng nhận được tin.
Ninh Nghị liền cầm hai tờ giấy lên xem. Trên thực tế, việc này đã được đoán trước từ lâu, hơn nữa, đối với Ninh Nghị, tin này cũng chỉ để xem qua mà thôi, nhưng một khi tin tức đã được xác nhận, có nghĩa là việc Thái Nguyên bị vây đã định, bọn Tần Thiệu Hoà, Lý Tần, Thành Chu Hải đều đã bị hãm trong thành, bởi vì có người quen, ít nhiều thì tin này cũng trở nên nặng nề hơn.