Trong giây phút hốt hoảng, vô số âm thanh huyên náo còn vang vọng bên tai, cảnh tượng trong bóng tối, liền biến thành một biển máu, trên đó những biến cố như những bọt sóng nhấp nhô,
Những bọt sóng biến thành những dám người cuồn cuộn, điên cuồng chém giết, rồi tiếng gào to "A!" của Hoàn Nhan Hi Doãn, sau đó đầu người bay lên, máu huyết bắn tung tóe.
Phía bên kia, một bóng người từ đám đông bay vọt lên, đó là vợ y, tính cách của nàng luôn kiên nghị quả quyết, tay nàng chụp lấy cái đầu giữa không trung, đột ngột ném mạnh tới phía bên này.
Trong nháy mắt đó, dường như y thấy được vẻ kiên quyết trong đôi mắt vợ mình, thậm chí thấy được vẽ lưu luyến không muốn xa rời từ sâu trong đáy mắt của nàng, rồi sau đó nàng đáp xuống, nhằm về phía tên đại tướng của Nữ Chân, rốt cuộc chìm vào trong đoàn người và biển máu...
Nước mắt nam nhi không dễ rơi, y đã bước sang tuổi năm mươi, chỉ trong khoảnh khắc đó, mới cảm nhận được mùi vị của nước mắt là như thế nào.
Đêm rừng sâu vang vọng những âm thanh làm người ta kinh sợ, Phúc Lộc tỉnh lại trên một cành cây, vết thương trên người đã hầu như tê dại, cảm thấy vô cùng mệt mỏi, tinh thần hoảng hốt. Y đưa tay chạm vào cái đầu người trong bọc quần áo trước ngực, cắn răng nhảy xuống khỏi cành cây, hướng về phía xa xa mà chạy trốn một cách gian nan.
Phía sau, kỵ binh của quân Nữ Chân vẫn đang đuổi tới.
....
Trong không khí tràn ngập mùi xác chết, những cơ thể xăm hình rồng nằm ngôn ngang trong đống hoang tàn đổ nát.
Trên những thi thể chằng chịt những vết thương do đao kiếm, thậm chí thịt da đã bị chặt chém đứt rời, vẫn có thể nhận ra đường nét của những hình xăm.
Y cố gắng nhích người tới một chỗ cao hơn một chút, khó khăn lắm mới lật được người lại, từ trên bầu trời, vầng trăng trắng bạc đang chiếu rọi.
Nguyên nhân vì sao mình vẫn có thể sống sót, y cũng không còn hơi sức để suy nghĩ. Nhưng vào giây phút này, khi xung quanh y là mấy vạn thi thể ngổn ngang giữa tòa thành đổ nát, đã bắt đầu bốc mùi hôi, y nhìn lên bầu trời, lần đầu tiên cảm thấy, ánh trăng này thật đẹp.
Không lâu sau, trời bắt đầu mưa, nhiều giọt mưa rơi xuống, thấm vào đôi môi khô khốc của y. khô khốc của y.
Trong bóng đêm, có người loạng choạng, run rẩy đứng lên...
Nắng chiều sắp tắt, không khí đầy hơi lạnh ẩm ướt, những tia sáng cuối cùng còn vương lại giữa trời chiều. Chúc Bưu thấy Ninh Nghị đang nhìn tờ giấy kia, đứng yên trong chốc lát.
- Vị Chu tiền bối đó, e là không muốn được đưa lên địa vị cao trọng gì gì đó...
Chúc Bưu nói.
- Ông ấy sẽ không để ý đến điều đó đâu.
Ninh Nghị cúi đầu, trả lời qua loa.
Gió từ đồng nội thổi tới, trời thu như càng lạnh hơn.
Nhớ lại, hắn chỉ gặp Chu Đồng vẻn vẹn hai lần mà thôi, hơn nữa lần nào dường như cũng chia tay một cách không vui.
Lần đầu tiên là ở Sơn Đông, khi phủ Thái úy nhờ ông ta tới giết mình, tuy rằng cuối cùng không ra tay, nhưng với ước định ba quyền, đã khiến Hồng Đề bị thương thổ huyết. Hơn nữa, sau đó ông ta lại nói cái gì mà "phận thầy trò", ám chỉ tốt nhất là Hồng Đề nên rời khỏi hắn, khiến Ninh Nghị không thích ông già có vẻ mặt nghiêm nghị đó.