Đêm vào khuya, Sử Tiến ngồi trên cây cột nhà, nghe thấy Chu Đồng nhắc tới tên của Lâm Xung, y không biết trả lời như thế nào. Trầm mặc một lát, y nghe Chu Đồng hỏi:
- Hiện giờ Lâm Xung thế nào rồi?
Có thứ gì chắn ở cổ Sử Tiến. Y nuốt nuốt nước miếng:
- Sau khi Lương Sơn bị phá, lần đó ở huyện Nghi Nguyên, huynh ấy bảo là đi gặp ngài. Về sau...về sau không biết vì sao, huynh ấy không quay lại tìm các huynh đệ. Khi biết được tin của huynh ấy, thì huynh ấy bị người ta đuổi giết.Khả năng đã chết rồi.
Chu Đồng cau mày, nhắm mắt lại:
- Đã chết?
Sử Tiến nói:
- Có lẽ đã chết rồi.
- Cũng có thể chưa chết.
Chu Đồng nói:
- Có thể có một ngày nào đó sẽ gặp lại.
Trong bóng đêm mờ ảo, thanh âm của Chu Đồng trầm ổn. Tuy nói là hy vọng hoặc là an ủi, nhưng càng giống chắc chắn hơn. Sử Tiến tận mắt nhìn thấy Lâm Xung rơi xuống vách đá, trong lòng không biết lão già này làm sao chắc chắn như vậy. Nhưng giờ bọn họ đang bị nhốt trong thành, chuẩn bị làm một việc chả khác nào chịu chết. Cho nên để ý tới việc kia, đã là quá xa xôi rồi.
Trôi qua một lát, y hỏi một câu:
- Chu tiền bối, khi nào thì Niêm Hãn vào thành?
- Ta cũng không rõ lắm.
Chu Đồng đáp:
- Có lẽ ngày mai, có lẽ ngày kia. Khi người Nữ Chân xuất binh, ta đang ở nước Kim, cùng đại quân của y xuôi nam. Niêm Hãn là người vũ dũng, nên y sẽ không chờ tới khi trong thành Hãn Châu không còn ai nữa mới đi vào. Một khi thành Hãn Châu được khống chế, thì cũng là lúc y sẽ vào thành.
Sử Tiến nhíu mày:
- Nói vậy, hơn bảy mươi người chúng ta ít nhất còn phải trốn trong thành hai ngày?
Chu Đồng nói:
- Không dễ dàng gì, nhưng thực sự là không có biện pháp nào.
Hai người nói chuyện một lúc, lại trở về yên tĩnh. Tòa nhà này đã sớm bị cướp sạch, mùi máu tanh và mùi khét tràn ngập. Thi thể của chủ nhân còn đang ở ngoài cửa. Tiếng chém giết của người Kim vẫn còn loáng thoáng. Chu Đồng đứng lên, đi tới một sân khác, sau đó nhặt hai cây gậy lên, ném cho y một cây.
- Ngươi là đồ đệ của Vương Tiến, dùng Phục Ma Côn đấu với ta một trận.
Nói xong, ông ta triển khai tư thế. Phục Ma Côn là côn pháp nhập môn trên giang hồ, côn pháp rất đơn giản. Sử Tiến đã luyện côn pháp này không biết bao nhiêu lần. Lúc này cũng triển khai tư thế, Chu Đồng đánh ra một côn, y cũng vung côn tiếp đón.
Không có tiếng xé gió, không có nhiều lực, Chu Đồng dẫn dắt Sử Tiến dùng côn pháp đơn giản này một lượt. Những người luyện võ ngồi gần đó ngẩng đầu nhìn hai người. Côn pháp của Chu Đồng rất lưu loát, trung quy trung củ.
Còn Sử Tiến, sau khi đánh xong một lượt côn, hơi thở cũng trở nên đều đặn. Võ nghệ đã tới trình độ của y, muốn tiến thêm một bước, cần chính là ngộ ra những thứ huyền diệu khó giải thích. Nếu dùng ngôn ngữ của Ninh Nghị, là hệ thống triết học phải thăng lên một cấp mới. Chu Đồng đánh ra côn pháp gần như giống với Sử Tiến. Nhưng ở những chi tiết nhỏ, ông ta thay đổi và điều khiển rất tinh vi. Những chi tiết nho nhỏ đó, khiến cho y nhìn ra được một thứ gì đó hoàn mỹ.
Đình viện an tĩnh. Đánh xong bộ côn pháp, Chu Đồng hướng về Sử Tiến gật đầu, rồi rời đi.
Không bao lâu, khoảnh khắc yên bình ngắn ngủi này liền bị dập tắt
Trước khi Niệm Hãn vào thành, hơn bảy mươi người phải trốn trong thành ít nhất hai ngày.
Đây là dự tính của Chu Đồng khi nói chuyện với Sử Tiến. Xong khi đối mặt với thực tế, thì đây là giai đoạn khó khăn nhất.