Đêm ngày mùng bốn tháng tám, đám người Sử Tiến vượt qua đường núi trở lại Hân Châu. Lúc rạng sáng, đoạn đường núi dần dần có nhiều thám báo Nữ Chân đi dò la. Điều này chứng tỏ rằng mấy vạn quân đội Nữ Chân đã vượt qua bọn họ, tạm thời đóng quân ở đồi núi. Đó là do quan đạo từ Đại Huyện tới Hân Châu có một khe núi gần đó. Vượt qua đồi núi, có thể mơ hồ trông thấy ánh sáng từ lửa trại. Có thể cảm giác được tiếng ong ong truyền tới từ mấy vạn nhân mã.
Trong không khí, thậm chí có thể nghe thấy tiếng khóc mơ hồ.
Rạng sáng mùng năm, bọn họ đã chạy tới Hân Châu. Lúc này cửa bắc thành Hân Châu đã đóng. Cửa nam mở ra, để cho binh lính và bình dân chạy vào. Tin tức quân đội Nữ Chân đang tiến tới từ phía nam cũng đã truyền tới hoàng cung. Đám người sử Tiến kịp thời vào được thành trước khi nó đóng cửa. Lúc này bên trong thành, tình cảnh cực kỳ hỗn loạn.
Người Kim đột nhiên xuôi nam, đã tạo nên cơn sốc lớn với toàn bộ Vũ triều. Nhưng đối với dân chúng bình thường mà nói, bọn họ chỉ nhận được những tin tức lẻ tẻ, không ăn nhập với nhau. Mặc dù người Nữ Chân đã phá Nhạn Môn Quan một đường xuôi nam. Phần lớn mọi người vẫn không thể lý giải chuẩn xác ý nghĩa trong đó. Có người rời đi, cũng có rất nhiều người trong khoảng thời gian ngắn do dự không nỡ rời đi, trong lòng lo sợ chờ đợi tình thế phát triển. Do rất nhiều dân chạy nạn, mấy vạn quân đội dũng mãnh vào, cùng với một bộ phận dân cư muốn chạy nạn, khiến cho tòa thành không khỏi rơi vào khủng hoảng. Dần dần không kiểm soát được.
Dân chạy nạn tuôn vào trong thành, bắt đầu hướng quan phủ đòi lương thực. Một nhóm người thấy dân trong thành rời đi, bắt đầu lấn chiếm phòng ốc để trống. Khủng hoảng dẫn tới không ít ẩu đả. Vài bang phái trong thành có mâu thuẫn ngầm, dần trở nên gay gắt. Quân đội chỉ cần để ý trong thành không tới mức đại loạn, nên không để ý tới mấy việc đó. Bọn họ trưng dụng rất nhiều tòa nhà ở phía bắc thành, phá hủy phòng ốc lấy gỗ tạo thiết bị phòng ngự. Cũng có không ít dân chúng nhiệt huyết tham dự vào. Ở trên tường thành đặt rất nhiều vật tư phòng thủ.
Ở khu vực quanh đây, Tiền Phi có một vài mối quan hệ. Y nhanh chóng tìm được người quen trong quan phủ, rồi an bài Sử Tiến, Trần Tú Thanh vào đội ngũ dân phu. Về phần "Hà Bắc song anh", bởi vì Trần Diễn bị đứt tay phải, nên không thể làm việc được, Đường Tổ Hán phải chiếu cố bạn mình, hai người liền tách khỏi đội. Giang hồ hợp tan như bèo trôi, lần này chia tay, lần sau có lẽ khó gặp lại.
Bỏ hết việc phiền não trong đầu, đám người Sử Tiến bắt đầu hỗ trợ đội ngũ dân phu hủy phòng cố, củng cố phòng ngự. Mà tới mùng sáu, quân đội đầu tiên của Nữ Chân đã tới triền núi phía tây bắc hoàng cung. Tiếp đó là đội kỵ binh, đội bộ binh, đội Nghĩa Thắng Quân áp giải tù binh là dân thường, từ các hướng phía bắc tụ tập ở trước thành Hân Châu.
Từ trên tường thành Hân Châu nhìn xuống, các nhóm quân từ vùng quê đối diện, từ sườn núi, dần tụ tập lại, tạo thành quy mô mấy vạn người, kéo dài khắp núi đồi. Ở phía trước đội quân người Nữ Chân, rất nhiều dân chúng Vũ triều bị tụ tập lại. Thỉnh thoảng có đội kỵ binh phụ trách đi qua đi lại, vung roi vào đám người. Thậm chí vung cả đao, chém vào người cả trai lẫn gái. Một hàng người đồng nghìn nghịt xen lẫn trong tiếng khóc, giống như là một đàn dê bò thật lớn.
Có cụ già bước chân lảo đảo, có đứa nhỏ mặt trắng bệch không chút máu, có người mẹ ôm tã lót, có nam nhân cường tráng cả người dính đầy máu, thậm chí là thi thể. Phần lớn đều bị dây thừng buộc thành chuỗi. Phú thương, quan viên, binh lính, bình dân đều có trong đội ngũ đồng nghìn nghịt kia. Bọn họ chỉ dám khóc âm thầm, bởi vì nếu khóc lớn tiếng, sẽ bị người Nữ Chân quát mắng, đánh giết. Ngẫu nhiên có một hai người, liền bị xạ thủ Nữ Chân gần đó bắn chết. Dù như vậy, tiếng khóc vang trời vẫn truyền tới tường thành Hân Châu.
Quân coi giữ trên thành chỉ có thể yên lặng nhìn hết thảy. Tới buổi chiều, thấy bên ngoài thành có chút hỗn loạn, một tướng lĩnh trẻ tuổi muốn lãnh binh tập kích, thì bị chủ tướng thủ thành mắng trở về. Sử Tiến ở một góc tường thành chuẩn bị lăn cây, cũng yên lặng nhìn phía dưới.
Quân đội Nữ Chân, cùng với Nghĩa Thắng Quân do người Liêu tạo thành, còn đang không ngừng tụ tập. Bình dân xung quanh bị bắt tới cũng ngày càng nhiều. Tới ban đêm, quân đội Nữ Chân ngoài thành thậm chí không dựng lều với quy mô lớn. Bọn họ đang chuẩn bị thang công thành ở phía sau núi, đồng thời chờ đợi quấn tiếp viện mang khí giới tới. Phần lớn người Nữ Chân ngủ luôn trên đất, trên sườn núi, gối giáo chờ trời sáng.
Ánh lửa kéo dài. Tối hôm đó, quân đội Nữ Chân một mực tập kết, không ngừng nghỉ. Kỵ binh thám báo giơ ngọn đuốc đi qua đi lại trước thành nhằm dự phòng quân đội Vũ triều tập kích. Sáng sớm ngày thứ hai, không khí vẫn còn sương mù Hoàn Nhan Tông Hàn đứng trên sườn núi nhìn tình cảnh phía trước, sau đó phất tay.
- Tấn công.
Y ra lệnh.
Người Nữ Chân thổi kèn lên.
Đau đớn kéo dài giờ đã trở nên chết lặng. Gió lạnh thổi vào người, cũng đã không còn cảm giác. Lúc tiếng huyên náo vang lên, y bị bắt đứng dậy, đẩy về phía trước. Không khí vẫn còn là sương mù. Rất xa là tường thành hoàng cung. Còn tiếng của người Nữ Chân thi ở phía sau truyền tới.
Y tên là Võ Thành, là nông hộ gần Đại Huyện, ba mươi lăm tuổi. Không lâu trước đó y có một thế tử, có một con gái sắp tới tuổi lập gia đình. Giờ đã không còn ai.
Y vẫn cho rằng tất cả những điều trước mắt chỉ là ảo giác. Có lẽ tới một lúc nào đó, là có thể tỉnh
Hai ngày trước, Nghĩa Thắng Quân xông vào thôn trang của y, lôi gia đình y ra khỏi nhà. Y thấy vợ và con gái bị đám người đó lăng nhục rồi giết chết. Chính y cũng bị cắt một cái tay, rồi bị đập đá vào đầu.
Lúc y tỉnh lại, đã bị trói cùng đội ngũ rồi. Mỗi lần lôi kéo, cánh tay phải bị đứt lại đau khôn tả. Y thất tha thất thể đi về phía trước, cả người đều run rẩy. Hiện lên trước mặt là hình ảnh vợ và con gái chết đi. Y không ngừng nhớ lại giờ khắc đó, hối hận vì sao lúc đó mình không tìm một cái cuốc hoặc cái cào, hoặc là... Lúc ấy có một con dao làm bếp cách y không xa. Nhưng y không biết vì sao mình lại không đi lấy.