Ninh Nghị từ trong Tướng phủ đi ra, chạy một lần tới hai cửa tiệm trong Trúc Ký, về đến nhà, thời gian còn sớm, liền đi một vòng trước sau đình viện.
Từ năm Cảnh Hàn thứ mười tới nay ở lại kinh thành, mới đó đã vội vàng trôi qua thời gian ba năm rồi. Trong thời gian ba năm này nói dài cũng không dài nói ngắn cũng không ngắn lắm, một gia đình lớn đã liên tục di dời tới hai địa phương, đều là vì hộ gia đình ở trong nhà tăng lên dẫn tới chuyển nhà.
Cũng may một là người trẻ tuổi tương đối dễ thích ứng với hoàn cảnh; thứ hai, người trong Tướng phủ hỗ trợ mối mang mua nhà, cộng thêm người cư ngụ có chút nội tình, rồi trải qua trong tay của chủ nhân nhà ở bố trí, xử lý tỉ mỉ, đợi cho mua xong vào ở, rất nhanh cũng có thể xem nơi này trở thành một gia đình.
Lúc này chỗ đại viện mọi người cư ngụ này, vốn lúc đầu thuộc về một vị đại gia nho học thi họa đều tinh thông, bố trí phòng xá, sân nhỏ đều rất xinh đẹp, đều có một cỗ tinh thần khí thuộc loại lịch sự tao nhã ung dung ở trong đó. Đám người Ninh Nghị sau khi vào ở, bộ dáng tổng thể không thay đổi, chỉ có điều không có nhiều quy củ như chủ nhân đời trước, bầu không khí liền càng thêm hoạt bát tự nhiên mà thôi.
Tiết thu đã tới, lá cây ngô đồng trong sân đã bắt đầu ố vàng, ánh mặt trời cùng hơi ấm chiếu xuống, cũng có được khí trời ấm áp. đám người Văn Phương, Văn Định hơn phân nửa vô cảm với cảnh tượng như vậy, Ninh Nghị thì lại rất thích bầu không khí thế này. Một đường đi trở về nội viện, khẽ gật đầu ra hiệu với một số người nhà, bởi vì biết thế cuộc phương bắc gần đây căng thẳng, cũng biết Ninh Nghị làm việc ở trong Tướng phủ, nha hoàn, hoặc là đệ muội cac loại thân thuộc trong nhà này cũng không dám quấy rầy hắn quá nhiều.
Về tới nhà, lúc này Đàn Nhi đang ở trong phòng, là một nữ chủ nhân trong nhà, Đàn Nhi đang xem lại một số sổ sách hoặc là ghi chép về việc kinh doanh. Mắt thấy hắn trở về, liền tươi cười chạy ra đón, đồng thời sai Quyên nhi rót nước trà:
- Chiến sự phương bắc có chuyển biến tốt rồi sao? Hôm nay Tướng phủ như thế nào sớm như vậy đã cho chàng trở về rồi?
Ninh Nghị cười nói:
- Có một số việc muốn nói với nàng, trước ngồi xuống đi!
- Dạ!.
Đàn Nhi ngồi xuống ở bên giường. Ninh Nghị bưng chung nước trà, nhìn ra bên ngoài, sau đó đi đóng cửa lại, trong phòng hơi tối xuống.
- Tin tức vừa mới tới, đến thẳng trên tay Tần tướng, cho nên nàng còn không thấy được, chiến sự phương bắc sụp đổ rồi!
Ninh Nghị hớp từng ngụm từng ngụm nước trà:
- Quách Dược Sư bại rồi! Nghĩa Thắng Quân ở Nhạn Môn Quan đầu hàng, mở ra cửa thành, người Nữ Chân đã vượt qua đạo phòng tuyến thứ nhất!
Sau chuyện Ninh Nghị tiếp nhận Mật Trinh Ti, vì để cho lực lượng của Đàn Nhi cũng có thể phát huy được, cũng vì để trong nhà nhiều người tâm phúc, đồng thời có nhiều tin tình báo rơi vào trên tay hắn, cũng sẽ rơi vào tay Đàn Nhi bên này. Lúc này những tin tình báo này thật sự bởi vì quá mức chấn động, còn chưa truyền đạt mệnh lệnh, bởi vậy Ninh Nghị cũng chỉ có thể nói lên một lần. Nghe xong lời của hắn, Đàn Nhi nhíu mày:
...
- Vậy... vậy làm sao bây giờ? Triều đình có đối sách gì chưa?
- Từ Nhạn Môn Quan đi về phía nam, còn có mấy chục vạn quân đội, cũng không thể nói là không có đối sách. Nhưng có một việc phải làm: Đàn Nhi! Nàng phải mang theo người trong nhà rút lui về phía nam, có thể trở về Giang Ninh, cũng có thể không về Giang Ninh... chúng ta có tiền, đến địa phương trước có nhà của chúng ta, nhưng... hy vọng tận lực rút lui tới phía nam Trường Giang. Nơi này có lưu trữ đồ vật các thứ, sau khi chuyện qua đi có thể trở về!
Ánh mắt của Đàn Nhi đã trở nên nghiêm túc, nàng nhìn Ninh Nghị, suy nghĩ chốc lát:
- Dự trù của Tướng phủ... các người... bết bát như vậy ư?
- Là dự tính tình huống xấu nhất!
Ninh Nghị giảm thấp giọng xuống:
- Kinh thành không phải là không có khả năng bị công phá!
- Được!
Đàn Nhi hít một hơi:
- Thiếp biết rồi! Vậy còn chàng? Còn có Văn Định, Văn Phương bọn họ? Đi sao? Nếu thủ ở kinh thành, đến lúc đó có cơ hội chạy thoát hay không?
- Ta sắp đi hướng bắc!
Trong phòng yên tĩnh lại.
-... Cái gì?
- Hai phương diện....
Ninh Nghị kéo ghế ngồi ở trước mặt Đàn Nhi, thân mình hơi chồm tới phía trước:
- Ta phải chịu trách nhiệm kế hoạch vườn không nhà trống ở phía bắc. Kế hoạch này rất phiền toái, nhưng nhất định phải làm điều nên làm. Dựa theo suy đoán hiện giờ, ở trên đường Nhạn Môn Quan, Thái Nguyên, người Nữ Chân vẫn có đội bộ binh, đội quân nhu, kỵ binh của bọn họ quá lợi hại, nhưng bộ binh chính là đối tượng công kích trọng điểm của chúng ta!
-... Công kích bộ binh, đồng thời kéo chậm tốc độ của họ, cư dân ở phụ cận lui vào thành thị hoặc là sơn dã, phối hợp với quân đội ở những địa phương này khởi xướng chiến đấu với người Nữ Chân. Thế nhưng phía bắc quá nhiều người, hiệu quả của vườn không nhà trống có hạn, muốn hoàn toàn phá huỷ tiếp tế tiếp viên của chúng gần như không thể nào làm được. Tuy nhiên, chỉ xét riêng về kỵ binh mà nói... nếu tác chiến lưu động, bọn chúng nhiều lắm cũng chỉ có thể dự trữ thức ăn vài ngày, nhất định phải không ngừng cướp bóc. Bọn chúng không có khả năng đánh tiêu hao chiến với chúng ta ở phía bắc, cho nên nhất định phải suy xét, bọn chúng phải tốc chiến tốc thắng, có khả năng tiến quân thẳng tới kinh thành!