Ngay khoảnh khắc này đã lặng yên xuất hiện biến hóa, bên trong bốn trận quân Kim ở đối diện, Hoàn Nhan Tông Vọng đang nói về Quách Dược Sư với Hoàn Nhan Đồ Mẫu thúc thúc y, đối với Vũ triều cường địch có thể mời chào được danh tướng như thế, bọn họ cũng là có chút bất ngờ.
- Lúc trước nhân chuyện Trương Giác, binh tới chân thành Yến Kinh, nghe nói Quách Dược Sư này là chủ trương theo thành mà thủ đấy!
Hoàn Nhan Đồ Mẫu ở trên chiến mã nghiêng đầu nói:
- Đáng tiếc sau lại không giải quyết được gì, lúc ấy nếu có thể giao thủ một lần, thì lần này trong lòng cũng có biết trước rồi!
- Điều đó cũng không quan hệ! Thúc thúc! Ước vọng trong nội tâm của ta là có thể giao thủ với anh hùng thiên hạ, lần này hắn có thể cho ta niềm vui bất ngờ đây... Ồ...
Hoàn Nhan Tông Vọng đang nói chuyện hăng say, đột nhiên nhíu mày, trong bóng đêm, y dời ánh mắt nhìn về phía một bên chiến trận, giơ roi ngựa chỉ:
- Đó là cái gì... Bọn họ lại đang có mưu đồ gì?
Hoàn Nhan Đồ Mẫu cũng híp mắt nhìn ra ngoài một hồi:
- Triệt thoái ra phía sau? Hay là tổ chức công kích tiếp?
- Truyền lệnh chư tướng đi tới mặt đông bắc, quân mã thả chậm tốc độ, tập trung tới hướng bộ đội thuộc Ma Cát Mãnh An, không được liều lĩnh, canh phòng nghiêm ngặt có lừa gạt! Mau!
Theo Tông Vọng hạ lệnh, lính liên lạc chạy như bay xuống, tên lửa bắn lên bầu trời đêm, toàn bộ bốn trận quân Kim rơi vào không khí khẩn trương ồn ào náo động vận chuyển.
Mà ở bên kia, Quách Dược Sư nhìn tình huống bên cánh, trong lúc đó theo bản năng giục ngựa chạy ra vài bước, rồi dừng lại:
- Sao lại thế này! Vì sao lui về phía sau!
- Là quân đội thuộc Trương soái, Lưu soái...
- Ta biết là bọn họ, bọn họ luôn luôn ở bên cánh, chỉ làm nghi binh, vì sao lại rút lui! Truyền lệnh của ta, bảo bọn họ tiến tới...
Tình thế quỷ dị chợt xảy ra bất ngờ này làm cho Quách Dược Sư trở tay không kịp, y cũng không sao nghĩ ra được hai huynh đệ kết nghĩa Trương Lệnh Huy, Lưu Thuận Nhân này tại sao lại làm loại chuyện này. Chiến trường rộng lớn, lại là ban đêm đợi tới thời điểm thấy rõ ràng biến hóa, hai chi quân đội cánh đông bắc đã lui ra phía sau, rút khỏi một cái thung lũng thật lớn, người Kim dường như cũng hoảng sợ, đội ngũ của bọn họ đang triệt thoái tụ tập ở phía sau quân đội tiền phương, hết thảy trầm mặc kinh nghi bất định. Toàn bộ quá trình đại khái kéo dài thời gian chừng nửa nén hương, vô số mệnh lệnh và ý chí, xông qua bầu trời chiến trường hỗn loạn.
Người Nữ Chân thổi kèn lên.
Sau đó, đội Kỵ Binh cứ thế rút lui ra phía sau quân đội, chạy thẳng xuống!
Giống như như thủy triều tan tác bắt đầu xuất hiện ở một bên chiến trường. Kỵ binh dưới trướng Quách Dược Sư từ bên cánh xen kẽ mà lên, ý đồ ngăn cản công kích của người Nữ Chân. Nhưng mà sụp đổ đã hình thành. Bổn trận Thường Thắng Quân vội xông tới hướng bên này, đồng thời phát ra mệnh lệnh, ý đồ lệnh cho đội ngũ của mình và hai chi đội ngũ của Trương Lệnh Huy, Lưu Thuận Nhân đang rớt ra khoảng cách một lần nữa hội binh lại tổ chức phòng thủ nghiêm mật... nhưng vẫn là trễ rồi. Thế quân tan tác và bộ đội trực thuộc của mình đã hình thành cục diện trong ngươi có ta, trong ta có người. Một mảnh vách núi sụp xuống, dần dần hóa thành nửa ngọn núi lớn vỡ vụn.
Một mảnh nhỏ của Phong Thần bảng gợi ra hàng nghìn hàng vạn câu chuyện, tin tức về tương lai, chân tướng của vị diện, thay đổi sự thật, cải biến tương lai, còn có thể...
Vô số thi thể theo sông Triều Bạch trôi xuống, trong trời đêm chảy qua ánh lửa, còn dư lại thì đang không ngừng chỉnh quân, không ngừng chém giết. Đối diện, quân Kim đã ác chiến một ngày, lại lần nữa khôi phục thế công như sóng dữ, nghiền ép tới hướng một nửa Thường Thắng Quân còn chưa sụp đổ. Quách Dược Sư chỉ theo bản năng dẫn dắt trận thế hỗn loạn, dẫn theo quân đội chạy đi tới hướng thành Yến Kinh tan tác kia. Thời gian cách mấy năm, cảnh tượng thành Yến Kinh rơi vào tay Tiêu Can nghiền ép tan tác, dường như hiện lại trước mắt. Mà vào lúc này, đầu tiên bán đứng y chính là huynh đệ bên cạnh y...
Đêm khuya, vô số bại binh tràn vào cổng chính thành Yến Kinh, Tri phủ Thái Tĩnh đứng ở trên cổng thành nhìn cảnh tượng này, cả người cũng đã phát lạnh. Tiếp theo sau Quách Dược Sư thống lĩnh quân đội trực thuộc đi vào cổng thành, người Nữ Chân như thủy triều ào tới, công phá tòa thành..
Sau khi cổng thành đóng lại, Thái Tĩnh chạy xuống, ở trong quân trận hỗn loạn tìm được Quách Dược Sư. Quách Dược Sư thần khoác áo khoác, cầm trong tay đao thép, nửa người là máu, trong ánh mắt phủ kín tơ máu, giống như con mãnh hổ sắp vồ người. Thái Tĩnh không dám oán trách, miệng nói:
- Tướng quân về tới là tốt rồi, tướng quân về tới là tốt rồi! Chỉ cần có tướng quân đây, chúng ta có thể bảo vệ được Yến Kinh...
Quách Dược Sư đã từ trên ngựa nhảy xuống, quay đầu nhìn ông ta:
- Ngươi không hỏi ta vì sao bại binh sao?
- Bất kể vì sao bại binh, chỉ cần có thể học được bài học...
- Ta cũng rất muốn biết vì sao ta bại binh!
Quách Dược Sư rống lên một tiếng:
- Ngươi đi theo ta! Chúng ta đi hỏi xem!
Y chợt xoay người, dẫn các tướng theo bên mình đi vào nội thành, còn lại tướng sĩ đều tự giác chạy lên tường thành thủ vệ, thế công của người Nữ Chân ngoài thành ngừng lại. Thái Tĩnh đi theo Quách Dược Sư đi phía trước, trong lòng rất bất an. Không lâu sau, tới bên trong sân đại doanh một bên thành, bên này là nơi đóng quân của đám người Trương Lệnh Huy, thủ vệ trong doanh trại rõ ràng có chút đề phòng, có người đi tới với ý đồ ngăn cản, nhưng Quách Dược Sư vốn cũng không rảnh để ý tới, người bên cạnh đã xông tới chế phục đối phương, chỉ chốc lát sau, đội ngũ giống như thủy triều ào vào.