Mùa thu đã tới, trong trời đêm vẫn mơ hồ có tiếng sấm, quốc công Đồng Quán đứng ở trên tường thành Thái Nguyên, nhìn non sông kéo dài ra phương bắc, vẻ mặt nghiêm nghị mà an tĩnh, ngọn đèn dầu chập chờn kéo dài từ trên vùng quê hướng tới triều đình xa xa.
Vị lão nhân này đã bảy mươi mốt tuổi được xưng là chinh chiến cả đời, tuy rằng thân thể không trọn vẹn, nhưng thân hình của ông cao lớn khôi ngô, mặc dù quá tuổi bảy mươi, phía sau lưng cũng không có còng xuống chút nào, khí thế chưa hề yếu bớt.
Trong mười năm ở quá khứ, từ minh ước Hắc Thủy, sau khi Tần Tự Nguyên thủ đoạn tàn nhẫn lại mạnh mẽ, cứng rắn rút lui khỏi Binh bộ, toàn bộ quân chính Vũ triều đã bị ông nắm chắc trong tay. Ông tham dự hết thảy quân chính đại sự của Vũ triều mười năm, bên trong bình Phương Lạp, bên ngoài thu Yến Vân, giữ cân bằng Chủng Sư Đạo, uy hiếp các nước Tây Hạ, Đại Lý... V. v...
Cho dù năm trước rút lui khỏi Xu Mật Viện, với Đàm Chẩn tiếp nhận chiến sự, nhưng trên thực tế, ông vẫn nắm trong tay quân đội, cũng chưa từng giảm bớt. Bởi vì ảnh hưởng của sự kiện Trương Giác, Đàm Chẩn đưa ra Chiếu chiêu an, mọi người lại đang điên cuồng hợp nhất bại binh của người Liêu, ở phía bắc hợp thành Nghĩa Thắng Quân. Vì cầu an tâm, sáu tháng cuối năm trước, Chu Triết lại lần nữa bắt đầu dùng Đồng Quán, cho ông đi tới Thái Nguyên, ủy lạo hai địa phương Hà Đông, Yến Vân. Trên thực tế, chính là hy vọng dùng thân phận quốc công của Đồng Quán vỗ an phía bắc, chấn nhiếp bọn xấu. Cũng bởi vì chuyện này, khi tin tức người Kim xâm lấn, chiến thư truyền tới Thái Nguyên, trên thực chất vị trưởng quan tối cao phía bắc Hoàng Hà này, đã biết hết thảy còn sớm hơn so với kinh thành.
Trong thời gian mấy ngày nay, ông thường xuyên phát ra lệnh chống cự, đồng thời cũng cho người dùng lễ tiết cao nhất khoản đãi sứ giả Kim quốc truyền chiến thư, mưu cầu hòa bình. Mỗi đêm, ông đi lên tường thành nhìn về hướng bắc. Lúc gió thổi qua, ở trong mắt tùy tùng nhìn thấy vị lão nhân này thân hình cao lớn vĩ đại... chỉ có ở trong lòng của Đồng Quán, có thể hiểu được mình thấy là thứ gì.
Sóng máu đã theo phía bắc cuồn cuộn cuốn tới.
Tuy rằng giờ khắc này, chiến sự vẫn chỉ là bạo phát ở tuyến đầu phía bắc, mặc dù trên đường từ nam tới bắc mấy trăm dặm thậm chí hơn ngàn dặm này, có hùng quan Nhạn Môn, có thành cao trọng trấn, còn có quân đội mấy chục vạn sẵn sàng đón quân địch ở trận địa, nhưng mà chỉ có Đồng Quán hiểu rõ: Một nhóm tung hoành phương bắc kia chỉ với thời gian vài năm đã quét ngang toàn bộ Liêu quốc, điều đó có ý nghĩa như thế nào.
Lúc này đây... không phải chuyện đùa...
Nhìn toàn cảnh an hòa dưới bóng đêm này, trong lòng ông chỉ cảm thấy run rẩy.
Hoàn Nhan Tông Hàn đã tới Nhạn Môn Quan, Hoàn Nhan Tông Vọng hẳn đang triển khai chém giết với Thường Thắng Quân ở Yến Kinh. Ngay cả tin tức chậm chạp, ông cũng có thể dự đoán đại khái được thế cục. Mà chính trong đêm này, ông đã quyết định hồi kinh!
Phía bắc, thế công của người Kim xuôi nam đợt thứ nhất gặp phải chống cự cứng rắn.
Sông Triều Bạch, chém giết kịch liệt đã giằng co kéo dài năm canh giờ.
Sắc trời đã sẫm tối, nhưng mà ngọn lửa cháy lan, máu chảy lan tràn, toàn bộ sông Triều Bạch bị nhuộm thành màu đỏ thẫm, trên bầu trời không ngừng xẹt qua những mũi tên mang theo lửa cháy. Trong ánh sáng lập lòe bên bờ sông, có thể thấy thi thể nằm ngổn ngang, có binh lính cầm trong tay binh khí, lắc lư loạng choạng từ trong vũng máu đứng lên. Ngoài mấy trượng, đội kỵ binh của người Nữ Chân giống như một dòng nước lũ khác cùng đồng hành với sông Triều Bạch, gào thét giết qua. Có người chú ý tới hắn, mà ở phía sau hắn, tiếng động cũng đã lan tràn lại đây, thương trận như rừng từ phía sau của hắn nghênh đón tới hướng đội Kỵ Binh.