Đại điện hoàng thành, tiếng nói chuyện không ngừng truyền tới.
- Một đôi chén bạch ngọc không tì vết Dương chi Hòa Điền, một đôi bát bạch ngọc Dương chi không tì vết, bút tẩy, nghiên mực Dương chi vô hà mỗi thứ một pho, bình phong Thanh ngọc khắc rồng một tấm, một bức "Thập thánh đồ" của Ngô Đạo Tử Đường triều, một pho tượng Kim Ngọc Quan Âm, một pho tượng Phật kim ngọc, một bộ "Lăng Già A Bạt Đa La Bảo Kinh" kim diệp ngọc bì thủ thư, "Kim Cương Kinh"
Theo tiếng nói chuyện, một lượng lớn trân bảo được khiêng vào trong điện. Khi Phó sứ đang tuyên đọc danh mục lễ vật thì Từ Trạch Nhuận lén nhìn bốn phía xung quanh và hoàng đế Kim quốc phía trên.
Là một nước mới nổi, lật đổ được thế lực mới của Liêu quốc thì Kim quốc không phải là quý tộc có nền tảng thâm hậu mà là nhà giàu mới nổi, nhưng ở hoàng thành thuộc Ninh Hội này, đến bóng dáng của nhà giàu mới nổi cũng không lộ ra. Diện tích của nó cũng coi như lớn nhưng tường cung có kết cấu từ gỗ, phần lớn do cây liễu và cây du tạo thành, tiền viện để làm việc còn hậu viện để ở, chỉ có đại điện này hơi có vẻ uy thế nhưng so với hoàng cung Vũ triều thì cái gọi là "cung điện" này cũng chỉ là nhà tranh thôi.
Nhưng trong lòng Từ Trạch Nhuận cũng biết, thứ thực sự quyết định đây là nơi nào không phụ thuộc vào bề ngoài của nó mà phụ thuộc vào con người ở đây. Cho dù nhà tranh hay lều có thì những người tụ tập bên cạnh người đàn ông phía trước kia đã là những người mà toàn thiên hạ không dám khinh thường rồi.
Trên vương tọa, Ngô Khất Mãi đang hưng phấn nhìn những thứ được khiêng vào, thứ nào cũng là đồ quý giá.
Là hoàng đế thứ hai của Kim quốc, Hoàn Nhan Ngô Khất Mãi so với nãi huynh A Cốt Đả thiếu vài phần khí chất chiếm đoạt thiên hạ. Thực ra khổ người y lớn hơn A Cốt Đả, nghe nói trời sinh thần lực, có thể tay không đánh ngã gấu hổ. Trước khi A Cốt Đã khởi nghiệp thì Thiên Tộ Đế triệu tập các tù trưởng Nữ Chân, trong cuộc họp yêu cầu các tù trưởng nhảy múa mua vui cho hoàng đế, A Cốt Đả kiên quyết từ chối, Thiên Tộ Đế muốn giết y, chính nhờ Ngô Khất Mãi dùng thân phận tùy tùng nhảy ra biểu diễn sở trường của mình, tay không đánh hổ, khiến Thiên Tộ Đế vui vẻ mới miễn tội chết cho A Cốt Đả.
Nhưng cũng chính vì vậy mà bên cạnh A Cốt Đả lại có thêm một người to con vô cùng trung thành. Những người thế này thoạt nhìn có vẻ hiền lành, ngốc nghếch, tuy sau khi kế thừa ngôi vị hoàng đế, theo bình luận của mọi người thì ông ta qua thực là kế thừa mấy phần của A Cốt Đả nhưng cũng thi hành các biện pháp chính trị tương đối hòa nhã thận trọng, thậm chí khi nhìn thấy đối phương, Từ Trạch Nhuận cũng không khỏi nhớ đến những lời đồn đại đã nghe thấy trước đó.
Khi A Cốt Đả còn tại vị, tác phong làm việc vô cùng cần kiệm, từng ước định với quần thần: của cái trong quốc khố chỉ lúc nào đánh giặc mới có thể dùng đến, nếu có người làm trái, bất kể là ai đều bị phạt đánh 20 gậy. Sau khi Ngô Khất Mãi kế vị, tình hình cũng tương đối túng bấn, chỗ nào cũng cần tiền tiêu. Vị hoàng đế này là người từng trải qua cuộc sống khổ đắng bên ngoài, những cái khác đều có thể chịu được nhưng rượu thịt thì đều phải hảo hạng, tháng 3 năm nay có một ngày không nhịn được, lén lấy tiền của quốc khố để tiêu, sau khi bị Tông Hàn biết được đã vạch mặt ngay trước mặt quần thần, sau đó lôi Ngô Khất Mãi xuống đánh 20 gậy, sau đó tất cả thần tử trên triều đường mới quỳ xuống thỉnh tội.
Ngày nào đó, Tống Thư Hàng ngoài ý muốn gia nhập một cái tiên hiệp chuunibyou thâm niên người bệnh giao lưu quần, bên trong quần bạn nhóm đều lấy "Đạo hữu" tương xứng, q...
Từ Trạch Nhuận đã từng gặp Hoàn Nhan Tông Hàn, ông ta là một trong các đại thần đáng sợ nhất trên triều, nói không chừng có khả năng làm chuyện này thật. Đương nhiên, nếu có chuyện như thế thật thì cũng không biết điều này là phúc hay họa đối với Vũ triều.
Là sứ thần Vũ triều, Từ Trạch Nhuận vốn là hạng người mạnh vì gạo, bạo vì tiền, cũng giỏi quan sát, nhìn người. Trong quá trình giao tiếp với những người luyện võ, lỗ mãng này y cũng biết những người này ít nhiều cũng có một chỗ lợi, đó chính là nhận tiền thì cũng cơ bản cho thấy họ được việc. Ba tháng nay y liên lạc với không ít đại thần Kim quốc, cũng biết triều đường Kim quốc vẫn tranh luận không dứt về chuyện này. Hôm nay y đến, tuy một phần các đại thần quen biết không có mặt nhưng nhìn khuôn mặt tươi cười hài lòng của hoàng đế Kim quốc phía trên thì y cảm thấy chắc hẳn chuyện lần này sẽ có kết quả tốt.
Sau khi đưa lễ vật thì chính thức dâng lên quốc thư ghi chép các điều ước buôn bán qua lại. Ngô Khất Mãi cầm lấy nhưng chỉ thuận tay nhìn một cái rồi đặt qua một bên, rời khỏi chỗ ngồi.
Ông ta vừa đứng lên thì Từ Trạch Nhuận mới cảm nhận được cảm giác áp bách từ thân hình khổng lồ phía trước. Hoàng đế Nữ Chân mặc gấm chồn, da lông như một con gấu lớn bước đến bên này, vươn tay sờ những cống phẩm bằng sứ bằng ngọc, sau đó cầm lên thưởng thức một lát:
- Đồ tốt!
Ông ta hạ giọng nói. Khi nhìn thấy trong số lễ vật có một số thịt khô và rượu ngon trong bình sứ dùng để triều cống, ông ta không nhịn được thưởng thức một chút, cúi người ngửi ngửi:
- Đúng là đồ tốt!
- Khi bọn ta đánh vào hoàng cung Khiết Đan
Ông ta quay đầu nói với Từ Trạch Nhuận:
- Hoàng đế đã chạy mất, đem theo rất nhiều thứ, dọc đường ném vỡ, có một số đồ tốt cũng chẳng để lại. Đương nhiên cũng là do đám tiểu tử xông vào đầu tiên chẳng hiểu gì, đánh xong còn phóng hỏa.
Trên khuôn mặt hoàng đế đã hơn 50 tuổi, trong dáng vẻ đáng sợ lại mang vẻ hiền lành chất phác như đang nói "làm ta đau lòng chết đi được". Ông ta nói xong câu đó lại đi vòng quanh ngắm nghía đống lễ vật, sau đó phất phất tay với đáng triều thần:
- Bãi triều, hôm nay bãi triều, các ngươi trở về đi.
Các triều thần bắt đầu cáo lui, Từ Trạch Nhuận nhíu nhíu mày:
- Bệ hạ, thế ước định kia...
- Mọi chuyện đã ổn thỏa rồi.
Ngô Khất Mãi đứng dậy từ trong đống trận báo, bước về phía Từ Trạch Nhuận sau đó trực tiếp giang tay ra, ôm lấy bờ vai của y, nói bằng tiếng ồm ồm:
- Từ sứ giả, đừng nghĩ nhiều nữa. Nào, người đi theo trẫm, ta đưa người đi xem một thứ tương tự.
Ngô Khất Mãi cao hơn y nửa cái đầu, giơ tay vỗ một cái sau lưng y, y liền không kìm được mà vọt lên một bước, lúc này đối phương đã bước ra ngoài triều điện. Đám người Từ Trạch Nhuận đi theo. Trên bầu trời mùa thu, những đám mây trắng lững lờ trôi, mặt trời đã lên cao, mang theo chút hơi ấm. Hoàng đế lên xe ngựa của mình rồi bảo người đưa y đến: