Tuyết tan bằng chảy, nước sông tháng hai lạnh lẽo dần đổ vào biển lớn cuồn cuộn. Cá nhảy trên mặt nước, chim chóc bay trên trời. Vạn vật màu xanh, chim oanh hót báo hiệu mùa xuân. Sau mùa xuân lại tới mùa hè bão táp. Thỉnh thoảng mưa to trút xuống mặt đất, mưa phá hủy lá chuối. Mưa tạo thành những cơn lũ ở nhiều nơi. Thỉnh thoảng lại là một sáng sớm đầy sức sống, hoặc là buổi trưa nóng như lửa, hoặc là ban đêm oi bức, không ngừng quạt cho mát, mùi nhang muỗi lượn lờ như làn khói.
Năm Cảnh Hàn thứ mười ba, mùa hạ.
Lúc gió tuyết thổi tới, đã không còn lạnh. Nàng đứng ở đằng đó, muốn nhìn thấy cha và mẹ ở đầu gió tuyết. Muốn nhìn rõ chị và em trai trong gió tuyết. Nàng đi về hướng bên kia. Bóng người dần dần nhìn rõ.
Tới lúc khuya khoắt, có nhiều thứ như là muốn lao ra từ lòng đất rồi xông ra ngoài. Nàng không biết đó là cảm xúc gì. Lúc mở mắt ra, chiếc màn bị gió đêm thôi đung đưa. Thảm đã bị nàng đá văng. Nam nhân cũng không ở bên cạnh.
Nguyên Cẩm Nhi nằm trên giường trong chốc lát. Ánh trăng sáng tỏ chiếu qua cửa sổ. Nàng chỉ mặc một cái yếu màu hồng phấn, lộ ra cái lưng và cánh tay bóng loáng, hai chân thon dài, mũi chân như được phủ một tầng ánh trăng trong suốt, tỏa sáng như ngà voi. Trên mắt cá chân phải đeo một sợi dây nhỏ màu đỏ.
Cảm xúc vẫn còn bị ảnh hưởng bởi giấc mơ. Tuy nàng đã mở mắt, nhưng vẫn nằm nghiêng ở đằng đó, không hề cử động. Qua một lát, ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy cái thảm bên cảnh. Nhớ tới đêm qua ở chung với hắn, nhớ tới mấy việc xấu hổ, nàng không muốn xa rời. Bất kể lúc ấy như thế nào, hết thảy đều lắng đọng trong lòng nàng, khiến nàng cảm thấy ấm áp.
Nàng đã có nhà rồi.
Bởi vậy, dù lại lần nữa nhìn thấy gió tuyết đã lâu không thấy kia, nàng cũng không còn cảm thấy rét lạnh. Ngược lại muốn ngắm nghía nó.
Dù sao người con gái trong gió tuyết đó, đã trưởng thành rồi.
Nàng ngồi dậy, mặc váy lụa, xiêm y, sau đó lại xuống giường đeo giày, đi ra cửa. Ninh Nghị đang ngồi ở cái ghế ngoài sân, nghĩ cái gì đó. Nàng nhìn trong chốc lát, rồi mới đi tới. Dưới ánh trắng, nữ tử mặc quần áo tơ lụa mỏng manh giống như tiên nữ. Lúc tới gần, nắm lấy tay nam nhân, ngồi ở một bên, nhìn mặt hắn.
- Xin lỗi nàng, vừa rồi có tin tức tới, ta không muốn làm nàng tỉnh.
Nam tử đang nhắm mắt nghĩ việc gì đó, rồi mở mắt nhìn nàng cười cười. Cẩm Nhi lắc đầu. Trong lòng nhớ tới mấy năm trước lúc vừa mới quen biết Ninh Nghị, trong nháy mắt đã bốn năm năm qua đi. Tính toán, thì nàng bị bán phải sống trong thanh lâu đã bốn, năm năm, trở thành hoa khôi bốn, năm năm. Từ đó về sau lại bốn, năm năm. Tới hiện giờ, đã là năm Cảnh Hàn thứ mười ba rồi, thời gian như thoi đưa. Nàng cởi giầy, nằm xuống bên cạnh hắn. Tuy ghế dựa rộng, nhưng hai người nằm vẫn có chút chật. Ninh Nghị ôm nàng, để cho nàng tựa vào ngực của mình. Thân thể hai người dán vào nhau.
- Xảy ra chuyện gì?
Cẩm Nhỉ nhẹ giọng hỏi.
- Không có gì.
Ninh Nghị lắc đầu, thanh âm cũng nhẹ:
- Phía bắc gửi tới một tình báo mà thôi. Bắt đầu từ năm trước khi Hoàn Nhan A Cố Đả chết, bởi vì ảnh hưởng từ Chiếu chiêu an, nên việc trị an ở phương bắc đã tốt hơn nhiều.
Lời của Ninh Nghị, như là nói với Cẩm Nhi. Trên thực tế là chưa hẳn như vậy. Chỉ là hắn đang sửa sang lại tin tức ở trong đầu mà thôi. Gió mát ban đêm khiến đầu óc người ta thanh tỉnh.
- Kỳ thực cũng không phải chuyện xấu gì. Trị an tốt lên, rất nhiều thương nhân đều tuôn về bên đó. Hiện giờ phía bắc Biện Lương đã phồn hoa hơn trước ít nhất ba thành. Thời gian nửa năm, mọi người đều nói chiếu thị Chiếu chiêu an của Đàm Xu Mật chính là việc làm công đức. Ừ, phía bắc dù sao cũng có một phần Trúc Ký của chúng ta.
- Lập Hằng còn đang lo lắng tới việc đánh giặc à?
Cẩm Nhi hỏi.
- Một chút.
Ninh Nghị cười cười. Tay trái của hắn ôm lấy Cẩm Nhi, tay phải luồn vào áo của nàng, cảm nhận bộ ngực mềm mại và da thịt nhẵn nhụi của nàng. Tuy nhiên, vì hai người là vợ chồng đã lâu, động tác thân thiết đó không tính là kỳ quái, giống như loài mèo hay cọ cọ cổ với nhau vậy.