Giang Ninh, tháng chín!
Thời tiết đã bắt đầu chuyển lạnh, buổi sáng, bên bờ sông Tần Hoài người đi trên đường không ít, nhưng bởi vì hai bên đường sông có rất nhiều thanh lâu hàng quán vẫn còn trong tình trạng yên tĩnh, đối với người ở gần đó quen với sinh thái, phong cảnh trước mắt có vẻ có vài phần tiêu điều.
Chu Quân Vũ ngồi ở trong phòng quán rượu đối diện con đường, và Bộc Dương Dật lại đây chạm trán cậu, sau đó nói chuyện về buôn bán.
Mùa thu năm thứ mười hai Cảnh Hàn, Chu Quân Vũ cũng mười sáu tuổi rồi. Là một tiểu Vương gia của Khang vương phủ, hôm nay cậu xem như là một trong thiếu niên được người ta chú ý nhất trong thành Giang Ninh. Được chú mục như vậy có nhiên thứ nhất bởi vì thân phận của cậu; thứ hai bởi vì bộ dạng tuấn tú, khí chất của cậu rất khác biệt với bạn cùng lứa tuổi. Mà sau hai điểm này, lại là một loạt điểm cổ quái và kỳ lạ, thường xuyên bị người ta bàn tới.
Làm người thừa kế của Khang vương phủ, tuy rằng thân là hoàng tộc lẽ thường không cần can thiệp triều chính, nhưng nếu có lòng muốn làm, chung quy cũng có không ít chuyện có thể tham dự. Nhất là lúc còn trẻ tuổi, đa số hoàng tộc hơi trí tuệ và tu dưỡng vẫn là học đòi văn về một phen, tỷ như ngâm thơ làm phú, mở tiệc chiêu đãi văn nhân hàng có được cac loai danh tiếng tốt. Đối với thời đại này mà nói, đây là xu hướng tốt nhất.
Đương nhiên trong hoàng tộc vẫn còn tồn tại rất nhiều người quái dị, như là mãnh liệt hống hách, không có việc gì trên đường phố ức hiếp dân chúng, có lẽ mọi người cũng không cảm thấy kỳ quái, dù sao chính là cha Chu Ung cũng từng rất ham thích việc này. Nhưng mâu thuẫn ở chỗ, vị tiểu Vương gia bộ dạng anh tuấn văn nhược này, đối nhân xử thế cũng rất hào hoa phong nhã, có tu dưỡng, về làm việc lại chỉ thích thợ thủ công, thật là làm cho người ta cảm thấy kỳ quái.
Cậu luôn luôn một mình tìm kiếm thu một lượng lớn thợ thủ công, cả ngày nghiên cứu các loại kỹ năng tinh xảo kỳ lạ. Nếu nghe nói chỗ nào đó có một người thợ thủ công biết chút tài nghệ đặc thù nào đó, cậu vắt óc tìm hết mưu kế cũng phải mời người đó cho bằng được. Mà ngay cả chính cậu, đều thích tự tay làm các loại chuyện thủ công mưu sinh của thợ mộc. Còn ở Giang Ninh không ít người trong đời hai" vơ vét ăn chơi trác táng, tạo thành cái gì "Đảng truy tìm nguồn gốc".
Một tiểu Vương gia rất có tiền đồ, thích các thứ không hợp đạo lý như thế, huống chi "Quân tử hợp đàn mà không bè đảng". Các văn nhân đã cảm thấy đáng tiếc, rất nhiều người lại đây khuyên nhủ. Khang Vương Chu Ung bản thân là một Vương gia không ra gì, nhưng nghe người ta nói con mình có tiền đồ, vẫn là thích nghe, liền bảo các văn nhân này tự mình đi khuyên Chu Quân Vũ, náo loạn một hồi, tiểu Vương gia tao nhã phát phẫn nộ, nắm cái ghế đuổi đánh mấy văn nhân chạy ngoài phố... sự tình sau đó mới yên tĩnh lại.
Giống như lời Ninh Nghị nói, thời điểm mọi người cảm thấy cậu là người tốt, nhiều ít đã nghĩ phải đi "thay đổi" một chút, "sửa chữa" một chút, mà khi đối phương thật sự lộ ra diện mục dữ tợn, ngược lại không ai "thương tiếc", có thể né thì tránh từ xa.
Kỳ thật, bất kể là đề tài đưa tới, hay là văn nhân muốn thay đổi Quân Vũ, nguyên nhân bên trong đương nhiên sẽ không đơn giản như vậy. Nếu như truy cứu tiếp, thì cũng vì tiểu Vương gia ở lứa tuổi mười lăm mười sáu này, đã khởi động lực lượng vương phủ mở một gian hàng lớn: Thu mua các loại vật tư, nuôi ăn trên trăm thợ thủ công, mấy trăm công nhân lao động và thủ hạ dưới tay, xài tiền như nước. Có thể làm cho hết thảy vận chuyển, cho dù là bối cảnh của vương phủ, chỉ dựa vào ăn không cũng không có khả năng rồi. Đầu tiên còn bởi vì bản thân tiểu Vương gia cũng không phải là hạng người vô năng.
Một tiểu Vương gia mười sáu tuổi, cho dù là dựa vào một số trợ lực hoặc là phụ tá, không quản hắn làm cái gì, có thể có loại quy mô và vận hành thế này, đợi cho hắn trưởng thành thêm một chút, kế thừa vương vị, thì nhất định sẽ là lực lượng quan trọng nhất trong thành Giang Ninh. Tương đối mà nói, nếu so với một Vương gia cả ngày lấy kim qua đại chuỳ đập đầu người trên đường phố, khẳng định lợi hại hơn nhiều lắm.
Không ít người tiếp cận, nịnh bợ, nhưng bản thân tiểu Vương gia vẫn có lý trí, đối với người hợp tác bên mình lựa chọn rất cẩn thận. Cậu cũng tuyệt không hy vọng bên cạnh mình tụ tập tập đoàn ích lợi quá nhiều mà dẫm lên lằn ranh "Tôn thất không tham gia chính sự"... tuy rằng bản thân tôn thất chính là ảnh hưởng đối với chính trị, nhưng luôn luôn có chừng mực.
Sau khi gặp mặt, đã bó tóc lên, thiếu niên lộ ra khuôn mặt non nớt thanh tú, tán gẫu việc kinh doanh với Bộc Dương Dật. Mặc dù ở một số phương diện khác tất nhiên còn có hơi ấu trĩ, nhưng thân phận thiếu niên tôn quý, mỗi cái giơ tay nhấc chân vô tình cố ý bắt chước sự trưởng nào đó, cũng đã có khí thế thuộc về một tiểu Vương gia. Sau khi tán gẫu xong, hai người mở cửa sổ nhìn xuống, Chu Quân Vũ chắp hai tay sau lưng.