Gió thu thổi lá cây cuộn lên trên đường phố trong thành Biện Lương, có lá rơi xuống dòng sông bên đường, không ngừng điểm ra những gợn sóng nhỏ. Vu Hòa Trung và Trần Tư Phong tình cờ gặp nhau, một mặt ở trên tửu lâu nói chuyện phiếm, một mặt đưa mắt nhìn hai vợ chồng đang đi trên đường phía dưới.
Một thư sinh trẻ tuổi áo bào xanh, cùng một nữ tử áo trắng thanh lịch, một mặt sóng vai mà đi, một mặt nhỏ giọng nói chuyện với nhau. Thoạt nhìn đúng là một đôi vợ chồng trẻ tuổi cảm tình rất thắm thiết. Tuy nhiên, Vu Hòa Trung nhận biết thư sinh kia, cho nên cũng biết nữ tử bên cạnh hắn, trên thực tế cũng chỉ là thân phận tiểu thiếp.
Ý thu dần nồng đậm, nhưng nhiệt độ còn chưa có chuyện lạnh, trên đường phố Biện Lương thành không ít người đi lại. Ở bên trong chỉ vô tình nhìn lướt qua lại thấy đôi vợ chồng này, ý nghĩ trong lòng Vu Hòa Trung rất khó nói rõ ràng, y đang nói chuyện phiếm cùng Trần Tư Phong, suy nghĩ thoáng bị đứt đoạn, trong đầu hiện lên ý niệm: "hắn đã trở lại", nhưng lập tức, lại chuyên đề mục nói tiếp với Trần Tư Phong.
Trần Tư Phong cũng có nhận biết thư sinh trên đường, nhưng không biết xuất phát từ tâm tư gì mà Vu Hòa Trung vẫn chưa nhắc nhở gã. Hai người tính ra là bạn bè lúc còn thơ ấu, chẳng qua sau khi đến Biện Lương, phát sinh liên hệ phần lớn bởi vì Sư Sư. Lúc này hai người đều đã thành gia lập nghiệp, cũng đều có một chức quan nhỏ ở kinh thành, cũng không thường xuyên lui tới với nhau lắm. Hôm nay xem như tình cờ gặp mặt, nhưng chủ đề giữa hai người cũng đều là chuyện nhà vụn vặt, thẳng đến tán gẫu một hồi lâu, mới có người nhìn như tùy ý đề cập một chút.
-... Nàng trong mùa hè cự tuyệt Chu Bang Ngạn, cũng có chút kỳ quái!
-... Tâm tư của Sư Sư, vốn cũng không dễ đoán!
-... Gần đây thật ra cũng có nhiều người cầu hôn nàng, nhưng nàng đều cự tuyệt, hay là nàng muốn xuất gia chăng?
-... Thật ra cũng không phải không có khả năng!
Hai người nói xong lắc đầu thở dài. Lại dời đề tài vào chuyện khác, Trần Tư Phong nói:
- Nàng và Lập Hằng, nhưng thật ra quan hệ không bình thường lắm!
- Lập Hằng quá lợi hại! Việc hắn làm, ta và người đều không tham dự được. Sư Sư có việc sẽ tìm hắn thương lượng, cũng là có đạo lý đấy!
- Ngươi cảm thấy... có phải Sư Sư muốn gả cho hắn hay không?
Trần Tư Phong tùy ý hỏi một câu, Vu Hòa Trung cũng tùy ý cười đáp:
- Lập Hằng tuy rằng lợi hại, nhưng giữa bọn họ... xem ra lại không giống!
- Ừm! Vị nương tử trong nhà Lập Hằng kia rất lợi hại!
Trần Tư Phong gật đầu.
- Ừm?
- Chính là vị tên là Tô Đàn Nhi đấy, Lập Hằng gần đây không ở kinh thành, nàng hỗ trợ xử lý việc buôn bán của Trúc Ký, ta nghe người ta nói, nàng và Tả Hậu Văn ngay mặt tranh đấu một lần. Cuối cùng có người ra mặt nên hai bên giải hoà. Quá trình cụ thể ta không rõ ràng lắm, nhưng sau lại dẫn tới rất nhiều chuyện lộn xộn lung tung!
"Trong đầu tôi chỉ có mỗi goblin".