Sau khi cỗ kiệu rời khỏi cửa cung, Tần Cối vén rèm nhìn xem người đi lại và hàng quán ở hai bên đường phố.
Kinh thành đang ở vào thời gian tháng tám, nắng mùa thu phản chiếu làm cho sắc mặt của hắn có chút khó coi. Lúc này, kinh thành đang là đoạn thời gian diễn ra cuộc thi võ trạng nguyên. Tuy rằng từ trước tới nay, loại võ trạng nguyên này cũng không được coi trọng gì lắm, nhưng lúc này đang là thời gian triều đình đầy lòng cảnh giác đối với phương bắc, phối hợp với "Chiếu chiêu an" phía bắc, cùng với trong khoảng thời gian gần đây có một ít dư luận thổi phồng, nên địa vị của võ giả trong thành Biện Lương thăng cao không ít, một số người đeo kiếm đi trên đường phố với tư thái hăng hái dâng trào.
Tần Cối xuất thân văn nhân, đối với việc địa vị của võ giả tăng cao, vốn cũng nên giữ thái độ không hài lòng, nhưng không biết vì sao, nhìn những bóng dáng đó trong chốc lát, nét buồn bực trên mặt hắn ngược lại tan đi không ít. Tiếp theo hắn buông rèm xuống, tựa lưng lên chiếc ghế trong kiệu.
Trong tâm, thật ra là mệt chết đi được!
Bởi vì hắn biết, sáng nay được triệu tới Kim Loan điện, xuất hiện đủ loại chuyện, lúc này cũng đã truyền ra ngoài, nếu hắn không đoán sai, hẳn là có người đang chờ hắn ở nhà.
Vừa một đường về đến phủ, quản gia liền chạy lại báo cáo: La công tử đã chờ ở thượng đường (phía trên chính sảnh) rồi! Tần Cối một mặt đi vào, một mặt sai quản gia gọi người đến thư phòng.
La công tử theo như lời quản gia nói, tên gọi là La Cẩn Ngôn, chính là đệ tử của Tần Cối thu nhận, hiện giờ đã nhậm chức ở Ngự Sử đài. Tiểu lại cũng có quan thân (lính quèn cũng quen biết quan to), nhưng bởi vì Tần Cối và La Cẩn Ngôn quan hệ thân như cha con - Tần Cối nói không chỉ một lần: nếu có con gái nhất định sẽ gả cho đối phương - nên quản gia liền xưng hô y là La công tử.
Trở lại thư phòng, chỉ chốc lát liền có một nam tử trẻ tuổi từ ngoài sân đi vào. La Cẩn Ngôn tuy chỉ hai mươi tuổi, nhưng bộ dạng tuấn tú, dáng người cao lớn, xử lý sự việc cũng thông minh tháo vát, tuy rằng hiện giờ chức quan không cao, nhưng ở rất nhiều sự việc, thật ra cũng giúp Tần Cối không ít. Lúc này nói về việc phát "Chiếu chiêu an", con số của "Phỉ chuyển binh" phương bắc liền nhanh chóng bành trướng. Triều đình cũng không phải kẻ ngốc, đối với chuyện này yêu cầu giám sát rất nghiêm, không chỉ có phải quan viên ra ngoài bất cứ lúc nào theo dõi việc này, mà riêng Tần Cối cũng phái ra không ít người theo dõi điều tra.
La Cẩn Ngôn là một trong những người hắn phái đi, cũng có thể nói là người quan trọng nhất. Gần hai tháng nay, La Cẩn Ngôn sưu tập một lượng lớn chứng cứ việc làm trái pháp luật, nhìn thấy mà kinh người. Đầu mối của chứng cứ đều chỉ thẳng vào mấy vị lão đại trong triều đình. Liêu quốc đã bị hủy diệt, Kim quốc đi vào thời kỳ mềm nhũn ẩn mình, nhưng áp lực đã bắt đầu chuyển biến lớn. Trong lòng đám người Tần Cối biết đây là cơ hội củng cố phòng tuyến cuối cùng. Sau khi chứng cứ quay về, cho dù đã có chuẩn bị tâm lý nhất định, Tần Cối nhìn thấy mà vẫn nghiến răng nghiến lợi, miệng thì mắng to tham quan hại nước, gian thần hại nước, kẻ tầm thường hại nước.
Nhưng mà toàn bộ tình thế liên lụy thật sự quá lớn, hắn ở trong nhà suy ngẫm mấy ngày, môi miệng đều nổi lên bọt lửa. Lúc dâng tấu chương lên buộc tội quan viên, cũng không thể nào xuất ra được tất cả chứng cứ mấu chốt.
Tất cả chứng cứ giao lên, đều trải qua bày xếp mổ xẻ tỉ mỉ, được coi là vụ án lớn của Ngự Sử đài. Mà tin tức truyền đi trước sau vẫn còn có một nhóm người có thể nhìn thấu manh mối. Các đại lão như Tần Tự Nguyên tạm thời không lên tiếng, nhưng La Cẩn Ngôn là người hiểu rõ sự việc nhất. Tuy rằng lần này đề cập tới rất nhiều quan lại, nhưng chứng cứ bị chặt đứt khéo léo ở bên ngoài trung tâm, vụ án truy tới trình độ nhất định là có thể kết án. Hơn nữa rất khó tiếp tục... cho dù lấy thêm ra chứng cứ, vụ án này cũng rất khó tiếp tục. Nói cách khác, do vì chứng cứ đưa ra trước đó bởi vì tính suy luận khách quan liên đới bị xáo trộn lẫn lộn với nhau, điểm mấu chốt của chứng cứ bị xào nấu một cách khéo léo, mất đi ý nghĩa rồi.
Có thể làm được loại chuyện như vậy, chỉ có thể là Tần Cối tự mình thao tác. Hắn thực là rất hiểu biết nhân tính, một đao kia chém xuống, sẽ khiến người ta lấy làm kinh sợ, nhưng đến đúng điểm là dừng, canh vừa đúng lúc đặt chân lên đường... nói không chừng đám người Đàm Chẩn, Đồng Quán còn phải cảm kích ông ta.
Nhưng rất rõ ràng, La Cẩn Ngôn cũng không hài lòng.
- Ân sư...
- Ngươi đừng nóng vội lo lắng, ngồi xuống trước đi đã!
La Cẩn Ngôn vừa đi vào, Tần Cối phất phất tay, nói.
- Ân sư! Đệ tử... đệ tử không ngồi!
La Cẩn Ngôn lắc lắc đầu, có lẽ y đã cân nhắc rất lâu, lúc này cắn chặt răng, nói:
- Người, người làm cái gì vậy...
- Làm gì...
Tần Cối gõ gõ ngón tay lên bàn:
- Ngươi chất vấn ta ư?
- Đệ... đệ tử không dám! Nhưng mà...
- Nhưng mà... ngươi đích thực không nhịn được mà thôi!
Tần Cối liếc mắt nhìn y một cái, La Cẩn Ngôn nhìn lại lão sư trước mắt, vẻ mặt chính khí trước đây, lúc này hốc mắt hiện đầy tơ máu đỏ, môi khô nứt, ánh mắt hung bạo... Lập tức y bị áp lực, có chút không dễ nói chuyện.
Tuy nhiên rốt cuộc Tần Cối cũng không dùng các loại câu nói mạnh miệng như: "Ngươi không hiểu cách làm của ta" hù dọa y. Chỉ có điều qua một hồi lâu sau, hắn hít một hơi nói:
- Ngươi là hy vọng của vi sư đó, ngươi có biết không... Không, ngươi có biết, lần này đề cập có bao nhiêu người, thế cục lớn biết bao nhiêu...
- Đệ tử đương nhiên biết!
La Cẩn Ngôn nói:
- Nhưng ân sư cũng từng nói: với sự hung tàn của Man nhân phía bắc Nhạn Môn Quan, cứ chờ chiến sự phương bắc dừng lại, có khả năng rất lớn đóng cửa quan. Đây đã là cơ hội cuối cùng của chúng ta, cho dù rơi vào cảnh tan xương nát thịt, cũng không thể để vuột mất cơ hội cuối cùng này... Ân sư, những lời này người đã từng nói...
- Ta đã nói đương nhiên ta nhớ!
"Bùng Bùng" Tần Cối vỗ trên bàn hai cái. Tuy rằng lúc ông ta còn trẻ nóng tính một chút, nhưng mà tới từng tuổi này, nhất là sau khi đạt tới địa vị hôm nay, cũng đã có thể kiềm chế cảm xúc. Thế nhưng lúc này, vẫn như cũ để lộ ra dáng vẻ phẫn nộ như sư tử.
- Người của phương bắc, vị sư đương nhiên biết! Ăn sống uống máu, như lang như hổ! Bọn họ tôn trọng người mạnh, sùng bái kẻ mạnh, muốn được bọn họ tôn kính, bản thân người phải có thực lực! Nhưng những năm gần đây chúng ta đã làm gì! Âm mưu quỷ kế, âm thầm hoạt động! Đây là Tần Tự Nguyên hoa mắt ù tai đến cực điểm! Mà Lý Cương thì sao? Bản thân không đủ thủ đoạn, lúc làm chính sự chỉ biết hô khẩu hiệu? Hắn chính trực thì chính trực, nhưng trên triều đình hắn đối phó được ai! Vì sao để hắn làm tể tướng! Đồng Đạo Phu ư? Là "thằng chột làm vua sứ mù"(nguyên văn: trong đám lùn, kẻ cao lãnh đạo), hắn lấy cái gì để đánh? Nói xong một cái liền liên hợp với Nữ Chân xuất binh, vì một chút chuyện Hàng Châu mà kéo dài cả năm, 20 vạn đại quân kéo đi mà đánh không lại một vạn quân của người ta! Hỏi sao người Nữ Chân không xem thường người?
Hắn hít sâu một hơi, nói tiếp:
- Làm xong chuyện chưa báo cáo kết quả, quẳng xuống quan gánh liền chạy. Chính là cái tên về phía sau nắp quan tài! Cái gì sáu châu Yến Vân, sáu mươi triệu xâu bạc! Sáu mươi triệu xâu bạc đấy! Dùng nó mua về! Người Nữ Chân người ta còn làm thế nào xách nổi! Sáu mươi triệu xâu bạc mua sáu châu, bọn họ còn trước tiên ôm đi các thứ đáng giá của sáu địa phương đó, người của cũng đều bắt đi rồi... Giao dịch như vậy bọn họ cũng dám làm! Nhưng ngươi có thể làm gì được, sau lưng bọn họ là Thái Thái sư. Là một nửa quan lại của triều đình, thương nhân của một nửa giang sơn đấy!