Đêm tối, bên ngoài mưa lớn ào ào trút xuống, xua đi cái nắng nóng phiền người. Trong phòng, áng đèn ấm áp tỏa sáng, Hồng Đề cầm kim chỉ may lấy một bộ y phục. Y phục vốn kiểu thư sinh, nhưng do Ninh Nghị kiên quyết thiết kế lại nên biến thành một bộ y phục của một "soái ca hiệp sĩ". Lý do là Hồng Đề là nữ hiệp, nàng gả cho hắn, đương nhiên hắn cũng phải là một đại hiệp không-hề-tầm-thường rồi.
Còn đối với Hồng Đề, nàng thấy nữ hiệp và người thường cũng đâu có gì khác nhau, trong mắt nàng, có lẽ Ninh Nghị cũng chỉ như một chàng thư sinh chứ không phải "Huyết Thủ Nhân Đồ" gì đó. Sau khi hai người cưới gả, đã dọn ra ở tại mấy gian phòng bên ngoài. Đây là ý của lão nhân Lương Bỉnh Phu, sau khi thành thân nên có không gian riêng tư, tuy cũng không có mấy người ở đây, nhưng chung quy vẫn có chút bất tiện. Những người thấy chướng mắt mà vị lão nhân này nói đến bao gồm chính cả lão. Có lần bọn họ đến ăn cơm cùng lão nhân, lão lại bảo họ trở về. Hơn nữa Lương Bỉnh Phu để nàng làm trại chủ, đương nhiên cũng có được đặc quyền này.
Bởi vì nguyên nhân này, hai người chuyển đến mấy gian phòng cũ ở một tiểu bình đài (toà lầu nhỏ, cao, bằng phẳng, có thể nhìn ra được 4 phía) yên tĩnh bên sườn núi. Bên ngoài có thể quan sát được toàn bộ Thanh Mộc trại, lại không có mấy người dòm ngó đến cuộc sống của họ. Mỗi ngày tầm chạng vạng tối trở đi, nơi này chính là khoảng trời riêng của hai người.
Có ngày thì bọn họ đến ăn cơm với Lương Bỉnh Phu rồi mới trở về, có ngày lại ở nhà tự nổi lửa nấu cơm. Ninh Nghị ăn uống không quá cầu kì, mà Hồng Đề cũng không mấy khéo léo, vậy nên mỗi tối thường là Ninh Nghị xắn tay áo xuống bếp làm hai ba món ăn, Hồng Đề thì phụ trách nấu cơm, nhóm lửa, rửa chén. Tuy rằng đa phần việc nhà đều do Hồng Đề làm, nhưng nàng vẫn thấy Ninh Nghị vào bếp thì không đúng lắm, nhưng ở trong núi nhiều năm như vậy, có muốn học cũng không thể trở thành một đầu bếp giỏi được.
Nói tương kính như tân (tôn trọng nhau như khách) có lẽ là không đúng lắm, bởi vì Ninh Nghị cũng nhiều khi ngang tàng, nhưng trong sinh hoạt hằng ngày lại đầu gối tay ấp, như hình với bóng. Cuộc sống tân hôn của hai đôi phu thê lúc nào cũng ngập tràn trong hạnh phúc, nếu so với gia tộc buôn vải nổi tiếng như Tô gia thì tay nghề của Hồng Đề còn thua xa, tuy nhiên khâu một đôi giày, may một bộ y phục cho nam nhân của mình, đối với người phụ nữ, là một sự thoả mãn và hạnh phúc không thể nào kể hết.
Sau bữa cơm chiều, hai người liền đi dạo xung quanh, hoặc là xuống trại thăm hỏi mấy người quen. Buổi tối sau khi lên đèn, Hồng Đề ngồi dưới ánh đèn may vá, thỉnh thoảng quay sang ngắm nhìn nam nhân bên cạnh. Có lúc đọc sách, lúc lại viết chữ. Đôi lúc hai người quay sang nói chuyện phiếm, nói về những nơi đã từng đi qua, nguyện vọng trong tương lai, đôi khi lại làm việc mà chỉ những đôi phu thê mới làm.
Bản chất Ninh Nghị vốn đã rất tùy ý phóng túng, việc hắn che dấu bản thân trong dáng vẻ ôn hòa nho nhã, chẳng qua vì đã từng trải qua biết bao chuyện, khiến mọi chuyện dần trở nên phai nhạt. Nhưng đối với người bên cạnh, hắn sẽ không trưng ra bộ dạng như vậy, có đôi khi sẽ có chút khác người đấy, thậm chí đôi lúc còn có mấy ý tưởng biến thái, Hồng Đề tính tình ôn hòa, không tránh khỏi trầm mặc nhẫn nhịn bị hắn khi dễ.
Kỳ thật trong lòng nàng cũng không hề bài xích những yêu cầu của Ninh Nghị đối với nàng, chỉ có điều trong lòng cảm thấy thẹn thùng, thẹn thùng, thật sự là rất ngượng ngùng. Ninh Nghị bảo với nàng:
- Người ta đều làm như vậy đấy.
Nàng đành học theo những người trong thành thị, đều là như vậy, thấy thật ngượng ngùng. Nhưng xung quanh đây vốn không có ai, trước mặt nam nhân của mình, dù ngượng thật đấy, nhưng đây đều là những việc mà người làm thê tử sẽ phải trải qua mà thôi.
Cứ cách một hai ngày, hai người trong đêm thường xoa bóp lục phủ bát đạo, rồi thủ thỉ tâm sự dưới ngọn đèn ấm áp, cái nóng mùa hè cũng bị xua tan. Lúc này hai người đã là phu thê, việc xoa bóp để giảm bớt sự tổn thương đối với các huyệt đạo cũng không chỉ là xoa bóp bình thường nữa, đôi khi nhấn đến một số huyệt đạo nhạy cảm của Ninh Nghị, hắn sẽ lập tức có phản ứng, nàng lại phải tiếp nhận một màn "khi dễ" nóng bỏng của hắn.
Có lúc ban đêm, Hồng Đề chuẩn bị một thùng tắm đầy nước, bảo Ninh Nghị đi tắm, hắn đâu có chịu cho nàng đi, nàng đành cởi bỏ ngoại y, để cho Ninh Nghị tháo bỏ yếm đào, cất đi, bước đến ngâm mình vào dòng nước dưới cái nhìn chằm chằm của hắn.
Ở chung một thời gian dài, Ninh Nghị thường gọi nàng là nữ hiệp, đôi khi nàng cũng thấp giọng nói lại một câu:
- Chàng cũng thật là biết bắt nạt nữ hiệp đấy...
Rồi sau đó hai gò má lại hơi ửng hồng. Nhưng mà nàng cũng chỉ có chút ngại ngùng khi Ninh Nghị cứ chăm chú nhìn mình, còn khi thân thể hai người hợp lại thành một, da thịt gần gũi, nàng lại không hề cảm thấy ngượng ngùng, mà chỉ cảm thấy đây là bổn phận phu thê mà thôi.
Những chuyện như ngày hè thoáng nắng thoáng mưa, những người sinh sống trong sơn trại, Thanh Mộc trại đang ngày một đổi mình, hay sơn lộ dần dần hình thành... đều là những chuyện nằm trong dự liệu. Trong lòng Hồng Đề cũng hiểu được, Ninh Nghị sớm muộn gì cũng trở về Biện Lương, mà Hồng Đề vẫn sẽ ở lại trông coi trại của mình. Tương lai của hai người chỉ sợ bên nhau thì ít mà xa cách thì nhiều. Cũng là bởi vì chuyện này, Hồng Đề may những bộ y phục, làm những đôi giày cho hắn một cách trân trọng nhất. Mà Hồng Đề cũng chỉ có thể ngượng ngùng, không thể kháng cự mà chấp nhận đủ loại yêu cầu của Ninh Nghị, thật là quá đáng đó, nhưng những việc khiến người ta xấu hổ này, một phần cũng là vì nguyên nhân ấy.