Tháng tám, nắng nóng oi bức phủ xuống thành Biện Lương khiến tâm tình con người ta cũng trở nên bức bối. Lúc đi qua viện tử của Phàn lâu, Lý Sư Sư nghe thấy tiếng cười từ dưới mái hiên bên kia truyền đến.
-... Chuyện xưa về võ thuật gần đây hay được kể ở Trúc Ký thật là hấp dẫn nha...
-... Đã có bản thảo chưa, đã có bản thảo chưa, mau mang đến cho ta xem...
- Vẫn chưa có bản mới ra, tối qua chính ta đến Trúc Ký nghe đấy...
- Chuyện xưa này thật là quá dài, mỗi ngày đều chờ đợi thật là khó chịu mà...
- Đội xe đi ra ngoài của Trúc Ký toàn kể những câu chuyện ngắn, dài hơn một chút có phải tốt không chứ...
- Trúc Ký nhờ kể những chuyện xưa này, mà gần đây trong Kinh cũng có nhiều hán tử qua lại hơn trước...
- Người ta đến là muốn tham gia tỉ thí võ trạng nguyên đấy, nghe nói là tháng tám bắt đầu...
-... Thì người ta cũng đều võ công cao cường mà...
Những tiếng nói chuyện hòa lẫn trong tiếng cười, trong lầu, các cô nương trêu ghẹo lẫn nhau. Vì nghe thấy nói đến Trúc Ký nên Sư Sư dừng lại trong chốc lát, miệng mấp máy, rồi đi tới phía trước viện lạc.
Từ lúc qua xuân mấy tháng đến nay, nàng vẫn luôn để tâm đến mọi loại sự tình của Trúc Ký.
Việc giúp đỡ nạn dân chịu thiên tai của năm trước kéo dài đến tận bây giờ, lúc này vụ thu hoạch trong năm chưa đến, rất nhiều nơi vẫn còn nạn đói, nhưng may nhờ giải quyết được vấn đề tuyết lớn chặn mất các con đường, nên triều đình cũng vẫn khống chế được tình hình các địa phương, nhiều nơi dù nạn đói vẫn còn, nhưng cũng không đến nổi xuất hiện việc người chết đói trên diện rộng.
Nhưng số lượng ăn mày lai vãng xung quanh kinh thành lại càng nhiều hơn.
Trúc Ký từ năm trước đến năm nay đều tham gia vào chuyện này, bỏ ra rất nhiều sức lực. Nhưng cũng nhờ vậy mà thiết lập được rất nhiều mối quan hệ làm ăn với các thương gia khắp nam bắc. Mạng lưới quan hệ khổng lồ này phát triển đã hỗ trợ đắc lực cho Trúc Ký, không chỉ riêng việc rất nhiều chi nhánh phát triển như măng mọc sau mưa, mà sau khi Sư Sư thoát khỏi tâm tình cứu giúp thiên tai, bắt đầu dựa vào quan sát "phong nguyệt" để lấy được tin tức, đã thấy được Trúc Ký phát triển lan rộng mạnh mẽ đến nhường nào. Lần này phát triển quá nhanh khiến người ta không kịp ước tính được, chỉ có người nắm nhiều thông tin như Sư Sư mới thấy được sự vươn rộng mạnh mẽ của các chi nhánh, kéo theo lực ảnh hưởng lớn lao. Chỉ là hiện giờ, chuyện này còn chưa quá rõ ràng.
Từ khi quen biết Ninh Nghị đến nay, Sư Sư biết được khả năng của người bạn từ thuở ấu thơ này. Nhiều lúc nàng nhịn không được nghĩ đến chuyện, có hay không ngay từ trước khi nhận việc giúp đỡ nạn dân thiên tai, hắn đã nhìn ra được việc này sẽ giúp Trúc Ký phát triển mạnh mẽ đến nhường này. Không có gì đáng trách cả, nhưng trong chuyện này, có một số chỗ nàng vẫn nghĩ không thông.
Xét về năng lực mà nói, nàng không am hiểu việc kinh doanh buôn bán lắm, nhưng nàng đã tận mắt chứng kiến vô số chuyện trong giới quan lại quyền quý, cũng hiểu được một số quy tắc ngầm trong đó. Theo lẽ thường thì tiền bạc không quan trọng lắm, có gia tài bạc triệu, giàu ngang một nước đấy, nhưng cũng đâu chống lại được ba tấc đao thép trảm đầu của một tên quan huyện. Đa phần các phú thương thường sau khi tích lũy được một số lượng của cái nhất định sẽ làm cầu sửa đường, đổi lấy danh tiếng, rồi nâng cao địa vị gia tộc, vươn đến quyền thế.
Trong thế đạo này, bất cứ kẻ nào cũng theo đuổi quyền thế, lấy đó làm mục đích cao nhất, tiền tài đối với quyền thế đương nhiên có ích, nhưng chỉ cần ở một mức độ nào đó thôi, cứ càng thêm phát triển sẽ càng khiến người ngoài đố kị, chịu đủ tai hại.
Nhưng mà Ninh Nghị từ khi mới bắt đầu đã có bối cảnh tướng phủ, trong việc giúp nạn dân thiên tai, tuy rằng đã đối địch với đa phần các phú hộ, nhưng cũng kết giao được rất nhiều bạn bè tốt. Có nhiều bạn bè như vậy, dù hắn muốn theo đuổi quyền thế, muốn thoát khỏi cái danh ở rể hay phụ tá tướng phủ đều dễ như trở bàn tay. Nhưng trước mắt, hắn vẫn cứ chọn đi con đường của riêng mình.
Sử dụng sức ảnh hưởng của bản thân mình, nắm một lượng lớn tiền vàng, tốc độ phát triển của Trúc Ký khiến người ta kinh ngạc, hắn quả thật đang nằm trong tay một cơ nghiệp ngày càng bành trướng, nhưng vậy thì có nghĩa lý gì chứ? Chỉ như một quả bong bóng căng phồng lên, không biết đến khi nào sẽ vỡ ra nữa cả.
Đương nhiên những chuyện nàng có thể nghĩ đến, nàng tin Ninh Nghị cũng có thể hiểu được, chỉ có điều là mọi việc rõ ràng đã đâu vào đấy hết rồi, nàng vẫn là không nhìn ra trong chuyện này có thâm ý gì nữa cả. Có đôi khi nàng cũng muốn tự mình đi hỏi hắn, nhưng kể từ tháng tư, nàng không biết hắn đã đi đến nơi nào rồi.
Đó là việc khiến lòng người phấn chấn, lại tận lực giúp đỡ nạn dân thiên tai, rồi cả sự phát triển của Trúc Ký nữa đều đồng loạt xảy ra. Một số lục lâm hào phỉ coi Ninh Nghị như cái đinh trong mắt, thậm chí chạy đến cả kinh thành đòi giết hắn. Hắn thì lại vô cùng linh hoạt, sắc bén giải quyết chuyện này, vẫn giữ thể diện cho đám hào phỉ ấy. Sự việc ở Đào Đình không chỉ kinh động đến lục lâm mà còn kinh động đến rất nhiều nhân vật trong quan trường.
Hơn một trăm người của lục lâm bị giết tại chỗ, lại hơn một trăm người bị bắt rồi bị xử chém đầu. Ngày thường mọi người coi đó là những vị khách Lữ Lương, vẫn là mắt nhắm mắt mở mà đối đãi, nhưng Trúc Ký đã thông qua tướng phủ mà đáp trả như vậy, thật sự quá tàn ác. Một số quan viên tới hay tới Phàn lâu đều cho đó là mối phiền phức lớn, thậm chí có thể lấy mạng người ta, lần này xem ra tướng phủ đã gặp phải phiền phức lớn rồi.
Sau đó, mọi chuyện trở nên hỗn loạn nhốn nháo, thỉnh thoảng lại truyền đến chuyện Trúc Ký xảy ra xung đột với mấy kẻ liều mạng, Sư Sư cũng không biết đây có phải là lời dự báo thành hiện thực hay không nữa. Nhưng Trúc Ký dù sao cũng đang trong lúc thế lực bành trướng mạnh mẽ, đám người kể chuyện của Trúc Ký lại bắt đầu kể những chuyện xưa của lục lâm, gây nên chấn động, nhất thời làm dâng lên tinh thần của giới thượng võ xung quanh Biện Lương.
Lúc này trên thị trường tiểu thuyết của Vũ triều, có những chuyện tiên hiệp kì dị, lại cũng có tài tử giai nhân, nói đến anh hùng thảo khấu cũng có. Nhưng trên cơ bản, tiểu thuyết chuyện xưa đều do mấy văn sĩ nghèo túng viết ra, thảo khấu không phải là chủ đề chính, đa phần vẫn là những uất ức tích tụ lâu ngày, viết lên mấy câu chuyện võ lâm hỗn loạn.