Một đêm mất ngủ, tiếng ồn ào và náo nhiệt vẫn tiếp tục diễn ra cho tới lúc rạng sáng. Sau khi trận chiến của đỉnh Hoắc Xuyên bùng nổ không lâu, người tới từ các ngả đường của Thành Mộc trại ít nhiều cũng đã biết được kết quả của cuộc đại chiến qua nhiều phương thức. Từ đó về sau chính là tình huống giải quyết hậu quả, trên dưới sơn trại lan tràn tiếng quát mắng, chửi rủa cùng với tâm tình kiềm chế chúc mừng của mọi người trên núi.
Người được cử đi lần lượt quay về, sau đó lại lần lượt bị mắng chửi. Cư dân trong sơn trại cũng biết được tin chiến thắng của chiến sự. Đối với trận chiến thắng trở về cổ quái này, họ kích động và vui mừng vây tới giữa sơn cốc. Từ đó về sau là cả đêm liên tục giải quyết tốt hậu quả, nhân mã trở về, tập hợp, kết quả sau quét tước chiến trường. Trong lúc vui mừng hớn hở còn vang lên tiếng khóc nhỏ.
Động tĩnh như vậy liên tục kéo dài cho tới khi trời sáng mới bị thứ gì đó cắt ngang phân tán đi. Buổi sáng sớm, sương sớm thấm ướt quần áo, không khí trong lành, tất cả đều yên tĩnh bao la. Trên ngọn núi xa xa, khí trời mờ mịt khiến cho tinh thần người ta vui vẻ thoải mái, từ trong nhà bước ra, tâm hồn bỗng như trống rỗng.
Lâu Thư Uyển ngồi trên bờ tường rào, thấy cảnh núi non phía dưới trong buổi sớm mai. Lát sau, Vu Ngọc Lân cũng đi ra ngoài, ngắm cảnh núi non trùng điệp này. Về tình hình trận chiến trên đỉnh Hoắc Xuyên, tối qua họ đã đồng thời nhận được tin báo, kết quả khó mà tin được. Lâu Thư Uyên không hiểu nổi vì sao sáu ngàn người lại không đấu nổi một ngàn hai trăm người, chưa đầy một canh giờ đã bị giết sạch rồi. Có điều cho dù không thể tin, khi đó nàng cũng đã không thể thốt lên được lời nào, trong đầu nhớ lại những lời đó của Ninh Nghị, nhớ lại cái bạt tai đêm qua, tất cả đều trở nên trống rỗng.
Mà Vu Ngọc Lân làm tướng lĩnh quân đội thì càng hiểu rất rõ toàn bộ sự tình, cũng nhớ rất rõ những điều đó. Mặc dù ban đầu cũng có chút khó tin, nhưng qua một đêm tới sáng hôm nay, những gì cần nhớ thì đều đã nhớ cả rồi.
Thủ hạ của Loạn Tam Lang và Trần Chấn Hải dù nhiều hơn, rốt cuộc cũng là huyết dũng nhất thời. Đội quân này gặp phải qua hồng nhũn thì một loạt xông lên, nhưng chân chính đấu cứng thì chung quy không đấu lại nổi. Song dù thế, tốc độ thất bại của sáu ngàn người đấu với một ngàn hai trăm người lại quá khuếch trương như vậy, cũng có thể chứng minh từ một mặt nào đó, thực lực và nhuệ khí của đội quân Thanh Mộc trại này rất mạnh.
Tối hôm qua, sau khi họ trở về từ trận hỗn loạn, Vu Ngọc Lân đã tìm ra được chút manh mối, bởi vì sau khi đại đội trở về còn có người phải đi ra. Sau khi trở về trại còn bị giáo huấn luyện rất lợi hại, nhưng những người này đều cười hi hi, rõ ràng không phải là bộ dạng của kẻ bại trận rồi.
Trên chiến trường do vì xông đến quá nhanh, người bị chết quá nhiều, khiến cho họ rời khỏi đội ngũ của mình, sau đó lại vòng lại giết rất nhiều người mới vui vẻ trở về trại trên núi. Trong quan niệm thông thường, ngươi có thể nói là kẻ địch quá yếu, nhưng trên thực tế, trong hiện thực ai cũng tiếc tính mạng của mình, dù là quân đội chính quy của Vũ triều, khi đối mặt với kẻ địch tay không tấc sắt mới có dũng khí truy sát như vậy. Có kiểu đội ngũ chủ động tìm kiếm kẻ địch như này, kẻ địch yếu hay không là một chuyện, biểu hiện thực sự của bản thân là sự hùng mạnh.
Mà điều đáng sợ nhất là sau khi họ trở về còn bị răn dạy, tiếp theo có khả năng còn bị phạt, cho họ viết kiểm điểm gì đó. Điều này chứng tỏ thủ lĩnh trong núi không giống như sơn trại bình thường bị những trận chiến thắng nhỏ làm đầu óc choáng váng, mục đích của họ vĩnh viễn xa hơn điều này rất nhiều.
Theo Vu Ngọc Lân, có thể làm được chuyện này, việc thao túng Thanh Mộc trại của núi Lữ Lương đã tới mức độ này, ngoài vị Ninh Nhân Đồ của Mật Trinh Ti tới ra, không ai có khả năng làm được.
Y muốn đem những chuyện này nói với Lâu Thư Uyển, nhưng cuối cùng cũng chẳng nói được câu gì. Oán hận giữa hai người y không hiểu, nhưng chuyến đi lên núi Lữ Lương cũng đã không có kết quả gì, có lẽ bởi Ninh Nghị đã nhúng tay vào trong đó rồi.
Buổi sáng sớm, liên tục có người lên núi bái lạy các vị thủ lĩnh của Thanh Mộc trại, do vì Huyết Bồ Tát bị thương, nên Nhị trại chủ Trịnh A Xuyên thay mặt tiếp đãi, trấn an tâm tình của mọi người. Mặc dù gần đây núi Lữ Lương đã xảy ra xung đột, nhưng Thanh Mộc trại có thể dẹp yên tình thế. Mặt khác, đối với mọi người mà nói thái độ, điều kiện kinh doanh của Lữ Lương có lẽ sẽ không thay đổi, sẽ hoan nghênh tất cả mọi người tới.
Sau khi có cuộc va chạm tối hôm qua, Thanh Mộc trại đã đánh tan được thế tiến công của đám người Loạn Tam Lang. Kết quả như vậy đã là chuyện vui rồi. Lâu Thư Uyển không định tiếp tục lên núi bái kiến thủ lĩnh, vì vậy người ra mặt chính là Vu Ngọc Lân và Điền Thực. Sau khi gặp Trịnh A Xuyên, Thanh Mộc trại đã mời mọi người ở lại ăn điểm tâm. Trong lúc chờ đợi, Điền Thực đi ra phía sau, Vu Ngọc Lân biết gã muốn đi thăm Huyết Bồ Tát, y đi ra ngoài đại sảnh, có người trên con đường núi gần đó đi tới.
- Vu tướng quân, tối qua ngủ có ngon không?
Quay đầu nhìn lại, Ninh Nghị mặc áo bào trắng đi tới, trong không khí trong lành mát mẻ, nụ cười của hắn thể hiện sự hiền hòa.
- Ninh tiên sinh, thật tình cờ.
- Không phải tình cờ đâu, tôi cố ý tới tìm Vu tướng quân ngài.
Ninh Nghị cười nói.
Vu Ngọc Lân nhíu mày:
- Ồ, Ninh tiên sinh có điều gì chỉ giáo?
- Không dám nhận chỉ giáo, Ninh mổ lần này lên núi là muốn tốt cho núi Lữ Lương. Mặc dù có chút va chạm với mọi người nhưng không phải là người xấu. Điều này hi vọng Vu tướng quân có thể thông cảm.
Vu Ngọc Lân có chút nghi ngờ chắp tay gật đầu.
- Ninh mỗ muốn thúc đẩy công việc kinh doanh với Hổ Vương, đương nhiên tiền đề là Hổ Vương nguyện quy thuận triều đình, là một phần tử của Vũ triều ta.
- Chờ chút.