Khói thuốc súng hun tán chim rừng, vó ngựa kinh hoàng chạy trong đêm, dưới ánh sao sáng của cuối tháng tư, Lữ Lương sơn, trên ngọn núi gần Thanh Mộc trại mười dặm, một cảnh hỗn loạn, bê bối.
Giữa đèo núi thấp trũng hiểm ác trập trùng, thuận mắt nhìn tới toàn là xác người ngổn ngang, trên bãi cỏ thỉnh thoảng còn thấy ánh lửa cháy rọi sáng xung quanh, soi rõ xác chết ở gần đó. Mùi máu hôi tanh khiến cho lũ sói trong núi tìm tới, gặm nhấm từng miếng từng miếng gì đó trong bóng tối, đôi khi còn thấy có bóng người lắc lư từ trong đống xác chết, hoặc từ trong đám cỏ leo ra. Trong màn đêm tối tăm thỉnh thoảng còn nghe thấy có tiếng rên rỉ.
Phương hướng sở tại (nơi hiện đang ở) của Thanh Mộc trại, cùng với hướng đối diện Thanh Mộc trại, giữa rừng núi thỉnh thoảng còn truyền tới từng tiếng động xôn xao không rõ là tiếng gì, duy chỉ có chiến trường dưới màn đêm này giống như bị người ta tạm quên đi. Chiến trường đó xuất hiện trước mắt, giống như ảo giác bỗng xuất hiện trên bầu trời đêm, sau khi ảo giác tan biến đi, chỉ còn thi thể của ảo giác lưu lại...
Thực ra... đó cũng không phải là một cuộc chiến to lớn gì...
Đối với cuộc chiến đấu xảy ra bên ngoài Thanh Mộc trại này, xét về mặt ý nghĩa nào đó mà nói thì các bên tham gia đều đã được chuẩn bị rất kĩ. Đương nhiên, bên phía liên hợp tặc phỉ (giặc cướp) Lữ Lương, bọn chúng đã chuẩn bị một lượng lớn nhân mã. Còn về phía Thanh Mộc trại, tất cả đều đã được sẵn sàng, hoàn thiện từ lâu rồi. Song nếu xét về mặt nhân số, chắc chắn là không thể sánh bằng được.
Theo kiến nghị của Ninh Nghị đề ra với Hồng Đề, nói tới sự phát triển và bành trướng của Thanh Mộc trại, luyện binh tinh nhuệ hóa là những trại vụ (công việc của trại) quan trọng nhất trong tương lai. Sự phát triển và bành trướng của trại cũng có một quá trình. Binh sĩ có thể dùng được cũng dần được tăng lên. Đương nhiên, độ huấn luyện cũng tốt, sĩ khí cũng tốt, sức chiến đấu cũng tốt, thậm chí còn có thể vận dụng buôn bán phân phối vật tư, chu toàn về mọi mặt. Toàn bộ Thanh Mộc trại bởi vì tồn tại ở nơi cực đoan như vậy, cho nên khi động viên, tám phần (80%) nhân khẩu cũng đều có thể cầm đao. Nhưng sau khi huấn luyện thời gian dài, có hơn hai ngàn người, trong hơn hai ngàn người này, một ngàn hai trăm binh sĩ phía trên "Kim Tự Tháp" được động viên đã tham gia vào cuộc tác chiến với bên ngoài trong đêm hôm đó.
Mà trên một ngàn binh sĩ còn lại, do vì phải phòng thủ trong trại, đồng thời đề phòng những kẻ nổi loạn của Đại Quang Minh giáo, quân nhân Võ Thắng quân, quân tinh nhuệ dưới trướng Điền Hổ có khả năng hành động. Vì vậy, lấy hơn một ngàn hai trăm người đối mặt với đội hình gần sáu ngàn tặc phỉ Lữ Lương liên hợp tiếp cận, xét về mặt lý thuyết mà nói thì cũng là có chút mạo hiểm. Trước khi khai chiến, về kết quả cuộc chiến mà nói, không ai có thể nói là nắm được năm phần thắng, song đương nhiên trong mấy ngày không khí căng thẳng ở Thanh Mộc trại, đám người Hồng Đề và Tào Thiên Dũng, Hàn Kính đã tiến hành đại động viên những binh sĩ này rồi.
Loại công tác tư tưởng này, từ khi Thanh Mộc trại phát triển cho tới nay, kỳ thực vẫn luôn được duy trì. Về phương pháp luyện binh của Ninh Nghị giao cho Hồng Đề có chút rập khuôn theo phương pháp luyện binh sau này, cũng có chút quy nạp một phần binh thư hiện nay. Trên thực tế, đại bộ phận sách cổ đại chú trọng "lời ít ý nhiều". Trong đó, nguyên nhân thì có rất nhiều phương diện, ví dụ như thẻ tre khắc chữ cồng kềnh; ví dụ như các loại tư tưởng quá đơn sơ chưa đủ dung hợp; ví dụ như văn tự phát triển thời kỳ đầu chưa tiếp nhận "nghi thức cảm" (cảm thấy có nghi thức), "sùng cao cảm" (cảm thấy có uy nghi) yêu cầu khuynh hướng ngắn gọn, thậm chí là khuynh hướng có tính không rõ ràng.
Một lần ngoài ý muốn, thân là một học sinh của một trường trung học hắn đã bị Thượng Đế bug ra một lỗi lớn, nhân sinh của hắn đã bị biến đổi, tất cả sẽ phát sinh như thế...
Ví dụ như câu "Thiên địa bất nhân dĩ vạn vật vi sô cẩu" (Trời đất không có lòng người xem vạn vật như chó rơm) trong Đạo Đức kinh đơn giản hóa tư tưởng hiện đại, ý nghĩa của nó là nói thiên địa vạn vật đều có thể xem là nguyên tố phổ thông, những nguyên tố này được vận hành dưới quy tắc cố định, không theo ý chí thì rất dễ bị lệch ra khỏi quỹ đạo, vì vậy khi chúng ta nhận thức vạn vật, nhận thức thế giới, nhận thức xã hội phải nắm được những quy luật này. Từ câu này có thể suy ra bao hàm là một hệ thống triết học khổng lồ. Khi Lão Tử viết ra câu này, không những bao gồm kiến thức ở tầng nông (cạn) nhất, mà còn bao hàm trong đó cả kiến thức tầng sâu nhất. Vì vậy, trước khi ra sách, tác giả đã nói, không thể chỉ viết ra ý nghĩa bên ngoài, suy diễn tầng sâu mới là điều mà tác giả chú trọng tới.
Tương tự với những điển tích này, binh thư của người xưa đã viết như: Binh pháp Tôn Tử, mỗi đoạn đều có một hệ thống, nó giống như một đại cương, dựa vào đó mà suy diễn thì mới có thể sử dụng trong mọi trường hợp. Tất nhiên, là một người hiện đại, sau khi trải qua vô số sự dung hợp tư tưởng, Ninh Nghị vẫn có thể đơn giản hóa tối đa một phần phương hướng trong đó. Sau cùng, hắn còn đề nghị Hồng Đề chủ yếu tập trung ở ba phương diện: kỷ luật, phía sau lưng và tính năng động chủ quan.