Trong viện tử (sân) an tĩnh thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng xao động từ dưới chân núi. Trong gian phòng, lúc Ninh Nghị đẩy cửa bước vào, Hồng Đề đã đứng dậy. Nàng nói vấn đề này với Lương Bỉnh Phu ở trong phòng, vốn là hy vọng Ninh Nghị sẽ biết lấy quan hệ lễ nghĩa, lẳng lặng ở bên ngoài mà lắng nghe, ai ngờ hắn lại trực tiếp gõ cửa rồi bước vào dù không ai mời. Ninh Nghị trừng mắt nhìn Lục Hồng Đề rồi nói với Lương Bỉnh Phu:
- Lương gia gia, quấy rầy rồi.
Lương Bỉnh Phu liền cười nói:
- Lập Hằng à, qua đây ngồi.
Ninh Nghị liền đi tới ngồi xuống vị trí bên cạnh Lục Hồng Đề. Hồng Đề quay người đi đến một bên bàn, ánh mắt phức tạp.
Tuy rằng mở miệng tiếp đón Ninh Nghị, nhưng lúc này, lão nhân nhìn Ninh Nghị, lại nhìn Lục Hồng Đề, trong lúc nhất thời cũng không biết nên mở miệng nói gì. Ninh Nghị ngồi với tư thế khiêm tốn, hơi hơi trầm mặc một chút, sau đó hướng về phía Lương Bỉnh Phu, đi thẳng vào vấn đề.
- Mặc kệ như thế nào, Lương gia gia, thân phận thầy trò của ta và Hồng Đề chỉ là trò vui đùa mà thôi. Việc này chính trong lòng chúng ta biết, cũng dễ hành xử thôi mà.
Ở xã hội lúc này, tư tưởng luân lý cương thường (quy tắc ứng xử đúng chuẩn mực đạo đức) vẫn cực kỳ quan trọng. Tạm không nói đến việc Lương Bỉnh Phu chính là một nho sinh, cho dù là người miền núi nhà quê, họ cũng đều cực kỳ tuân thủ "tam cương ngũ thường" (khái niệm đạo đức - xã hội của Nho giáo). Nhưng đương nhiên, cũng không phải tất cả mọi người đều hoàn toàn không hiểu mà lan truyền khắp nơi. Trong lòng Lương Bỉnh Phu quan tâm chính là hai người thật sự có quan hệ sư đồ, nhưng luận bàn sư đồ chân chính, nói tới lại có chút tinh tế. Ninh Nghị vừa mở miệng đã có thể xác định rõ sự việc, ông cũng liền cười cười gật đầu, cho rằng việc đúng là như vậy, bèn chậm rãi mở miệng:
- Sự tình đương nhiên là như vậy. Làm việc cũng không thể tùy vào Lâm giáo chủ kia nói cái gì thì coi là cái đó. Chỉ có điều "chúng khẩu nung kim" (miệng nhiều người nấu chảy cả vàng), sự lợi hại trong đó cho dù là rất nhiều đại nhân vật cũng không thể trốn tránh nổi. Lập Hằng phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đó.
- Hiện tại ta đến đây cũng chính là vì muốn nói điều này với Lương gia gia.
Ninh Nghị liếc nhìn Hồng Đề một chút rồi nói tiếp:
- Không dối gạt Lương gia gia, ta hiểu rõ ràng nhất về những lời đồn đại. Cũng giống như Lương gia gia nói, không thể mặc Lâm Ác Thiện kia nói cái gì thì coi là cái đó. Nói thật ra, nếu y muốn bịa đặt, có lẽ sẽ có chút ảnh hưởng đối với ta, nhưng sẽ ảnh hưởng không lớn. Những người thực sự muốn nghe ta giải thích thì thế này: Cách nói sư đồblà không thể nào được. Không có nghi thức. Không có bất cứ người bảo lãnh nào đủ quyền lực. Y nói có người nghe thấy Hồng Đề nói như vậy, có thể tìm được ai tới làm chứng? Mà đối với người không muốn nghe lời giải thích thì lời đồn là không cần phải giải thích. Càng giải thích ngược lại sẽ càng thêm phiền toái.
Lương Bỉnh Phu gật gật đầu:
- Vậy... vẫn luôn có những kẻ không muốn nghe giải thích, Lập Hằng sẽ làm gì?
Một k...
- Không căn cứ rốt cục vẫn là không căn cứ. Cũng giống như đột nhiên có người nhảy ra nói phu thê (vợ chồng) Tể tướng đương triều chính là một đôi sư đồ, kết quả sẽ như thế nào?
Ninh Nghị mỉm cười:
- Đương nhiên thả ra lời đồn là phải có kỹ thuật. Giả sử Lâm Tông Ngô thật sự muốn kích động dư luận này, đầu tiên ta không nổi tiếng đến như vậy. Tiếp theo, lực lượng dư luận bên phía Đại Quang Minh giáo kỳ thật không bằng ta. Thủ hạ của ta hiện tại có hơn bảy mươi người thuyết thư (người kể truyện).
- À?
Lương Bỉnh Phu nhíu nhíu mày.
- Tiếp theo, Trúc Ký sẽ còn mở rộng, nhân số còn có thể gia tăng. Ít nhất là ở lân cận kinh thành, đoàn xe của Trúc Ký mỗi ngày đều đi đến các thị trấn hoặc nông thôn, không ít người đều tới nghe kể truyện. Trong mấy tháng tới, mọi người bắt đầu nói tới bảng xếp hạng võ lâm, còn có một ít chuyện cũ trong võ lâm... mà ta từng kể cho Hồng Đề. Chỉ cần ta hạ mệnh lệnh, việc giáo chủ Đại Quang Minh giáo Lâm Tông Ngô mỗi ngày cưỡng gian một con heo mẹ, chỉ trong vòng nửa tháng, tất cả mọi người trong phạm vi vài trăm dặm lân cận kinh thành sẽ đều biết.