Trong tiếng xôn xao hỗn loạn, ánh lửa lay động không có quy luật, tiếng quát lớn của Ninh Nghị phát ra khiến người trong đại sảnh đều có phản ứng của riêng mình.
Ví như đám người Hà Trọng, Tân Thiết Thành đều vội vàng tự bảo vệ mình. Đám người Võ Thắng quân Tiêu Thành cũng có phản ứng tương tự. Hà Thụ Nguyên thì có ý đồ đi tới nghênh đón. Mà mấy tên hộ pháp vốn là cao thủ của Đại Quang Minh giáo do Lâm Tông Ngô mang đến, đang ngồi ở bên bàn tròn tại dãy cuối, nhưng lại không phải là siêu nhất lưu (hạng nhất) cao thủ như Vương Nan Đà, chỉ trong nháy mắt đã bị đám người Điền Đông Hán do Ninh Nghị mang đến cuốn lấy.
Chiếc ghế trên tay Ninh Nghị mạnh mẽ nện cho Hà Thụ Nguyên ngã lăn ra đất. Ở bên này, sứ giả của Đổng Bàng Nhi và đám người Trần Tựu của Trần Gia cừ thì kêu lên:
- Ninh Nhân Đồ, chớ nên kích động.
Nhưng ngay lập tức bọn họ nghĩ rằng, ngoại hiệu của đối phương là Huyết Thủ Nhân Đồ, lúc này mà nổi giận lên thì người bình thường làm sao có thể chống đỡ nổi.
Còn bên phía Lâu Thư Uyển, thấy tình hình trở nên hỗn loạn, nàng đảo mắt nhìn, thân thể hơi rung lên, khẽ nói với đám người Vu Ngọc Lân:
- Đi ngăn hắn lại, đi ngăn hắn lại....
Đương nhiên là nàng muốn nhắm vào Ninh Nghị, nhưng Vu Ngọc Lân đã cảm nhận được sự rối loạn trong cả đại sảnh nên liên tục lắc đầu:
- Ngươi đừng kích động.
Y cũng rất có địa vị dưới trướng Hổ vương, nên trong tình hình hỗn loạn này, y vừa mở miệng thì Điền Thực và Khưu Cổ Ngôn ở hai bên đều không hề có động tác gì nữa.
Bóng người lay động, Hà Thụ Nguyên kêu gào thảm thiết. Lâu Thư Uyển cắn răng xông mạnh lên, rút dao găm từ trong ống tay áo ra, muốn đâm vào sau lưng Ninh Nghị. Nhưng nàng thật sự không hề có kinh nghiệm gì, khi đâm còn lớn tiếng hô "Nhaaa!". Sau đó Ninh Nghị mạnh mẽ quay đầu, hung bạo đối mắt nhìn nàng một chút.
"Bốp" một tiếng, Ninh Nghị vung một tay lên, bạt tai một phát thật mạnh trên mặt Lâu Thư Uyển, đánh nàng ngã xuống đất, dao găm cũng bị văng ra xa. Lúc này Khưu Cổ Ngôn mới xông lên nhưng lại bị Chúc Bưu chắn trước người Ninh Nghị. Khưu Cổ Ngôn liền bước ngang một bước, chắn trước người Lâu Thư Uyển.
Lâu Thư Uyển tê liệt ngồi dưới đất, dùng cánh tay trái che bên má vừa bị đánh, mắt nhìn mặt đất phía trước, hai mắt đỏ ngầu nhưng cũng không đứng lên lập tức. Xung quanh có vô số hỗn loạn.
Bên kia đại sảnh, lão chủ nhân Lương Bỉnh Phu chống quải trượng, mím môi nhìn hết thảy sự tình đang diễn ra. Ở bên cạnh lão, Trịnh A Xuyên hô to:
- Người tới!
Từ cửa nhỏ ở hai bên hông đại sảnh đã có người lao vào. Phía trên đại sảnh, có bóng người giơ bó đuốc chạy lên. Người đi đầu khiêng một khẩu Du mộc pháo, đúng là tiểu tướng Vũ Văn Phi Độ của đội ngũ Trúc Ký. Y hô lớn:
- Tên mập chết bầm, dừng tay cho ta!
Từ phía dưới đại sảnh có một gã cao thủ Đại Quang Minh giáo nhảy lên, ý đồ ngăn trở y, nhưng liền bị một cao thủ Trúc Ký chặn đánh, quấn lấy.
Gió thét gào trong sân. Hai tông sư đang quyết chiến hăng say, đâu chịu dừng tay. Một đình nhỏ bằng gạch ở bên cạnh bị quyền hình của Lâm Tông Ngô lan đến, đổ sụp xuống. Lục Hồng Đề dù mất đi binh khí trong tay nhưng vẫn không hề phòng thủ mà còn chiếm thế tấn công Lâm Tông Ngô, lại không hề có chút yếu thế. Thân hình của nàng vẫn như linh xà, trăn lớn, chân bước, chưởng đánh, giống như một hồ nước sâu thẳm, chưởng kình vòng xoáy, liên tiếp tiến công, vỗ hai chưởng vào cánh tay và vai của Lâm Tông Ngô, phát ra tiếng nổ vang như gõ trống.
Trong mắt các cao thủ thì đó là Phiên Thiên Ấn ác độc nhất trong các loại đại thủ ấn, lực đánh vào là lực thẩm thấu, tiếp xúc là vỡ tan. Đơn thuần ngoại lực thì Lục Hồng Đề không thể so sánh với Lâm Tông Ngô, nhưng thủ pháp xuất lực của nàng đã đạt đến mức đỉnh cao, mỗi một chưởng đánh ra vừa nặng vừa trầm, một chưởng hạ xuống chính là một tay máu. Lâm Tông Ngô liên tiếp trúng hai đòn, ở nơi trúng chưởng, áo choàng rộng thùng thình của lão vỡ tan thành những mảnh vụn tung bay như những cánh bướm. Nhưng lão cũng đánh bay Lục Hồng Đề về phía ngôi đình cũ, làm đổ trụ đá của đình, mái đá của đình cũng ngã theo, bụi mù văng tung tóe. Lục Hồng Đề liên tiếp đối bốn chưởng với lão, thân hình nàng bay múa như rắn, văng về một phía khác của ngôi đình đổ.