Lúc nhìn thấy binh lính từ trên con đường núi uốn lượn đi xuống, Tân Thiết Thành liền biết sự tình hôm nay có phiền toái.
Đám phỉ tặc Lữ Lương tụ tập xung quanh Thanh Mộc trại, có lớn có nhỏ, có cả những hộ riêng lẻ có thực lực nhất định cũng nghe phong thanh mà tụ tập đến đây. Những người này cũng không biết rõ ràng lắm những chuyện đã xảy ra, nhưng nếu đã tụ tập với quy mô lớn như vậy, nhất định sẽ phát sinh sự việc gì đó. Ví dụ tương tự trước kia cũng đã từng xảy ra. Một khi ở Lữ Lương sơn, một trại phỉ bắt đầu phát triển lớn lên, khiến cho mọi người cảnh giác, thường thường cũng khó có kết cục tốt. Mọi người tụ tập lại phá tan cái trại này, các hộ riêng lẻ cũng ùa vào giống như linh cẩu. Bất kể như thế nào, kiểu gì cũng có thể mò được chút ưu đãi.
Sự phồn vinh của Thanh Mộc trại đã sớm khiến người Lữ Lương xung quanh hơi đỏ mắt. Lúc này tập kết lại đây đông đúc như vậy, rất nhiều kẻ cũng có mong ước như vậy. Sau đó, mấy đám tặc phỉ lớn nhất đều tự phái sứ giả ra, lại lựa chọn thêm mấy vị khá có danh tiếng trong số các hộ riêng lẻ để đi cùng, muốn đàm phán với Huyết Bồ Tát của Thanh Mộc trại, Tân Thiết Thành là một trong số đó.
Là một kẻ hào hiệp hơi có tiếng tăm ở Lữ Lương sơn, Tân Thiết Thành vẫn khá có thiện cảm với Thanh Mộc trại. Ở Lữ Lương thì võ nghệ của y chỉ tính ở mức trung bình khá, nhưng ưu điểm là quen biết không ít bằng hữu. Sau khi Thanh Mộc trại phát triển lớn lên, thỉnh thoảng y cũng tới buôn bán vài thứ, cũng có thể hỗ trợ cho cuộc sống. Lúc này, trong lòng y chờ mong Thanh Mộc trại có thể vượt qua được, tốt nhất là mình cũng có thể an toàn vượt qua.
Nhưng đến khi chạng vạng, khi nhìn thấy thế trận binh lính lao nhanh từ trên sườn núi Thanh Mộc trại xuống, y liền biết sự tình nguy rồi. Tiếp đó là tiếng cười ha hả làm y hết hồn. Trong tiếng cười đó tràn đầy công lực, vượt xa tất cả những cao thủ Lữ Lương mà y biết.
Đó là kẻ mà nghe đồn loáng thoáng có thể sánh vai với thiên hạ đệ nhất nhân Chu Đồng, chính là giáo chủ Đại Quang Minh giáo Lâm Tông Ngô...
Là một hiệp khách chỉ nghe phong thanh mà đến, lúc trước Tân Thiết Thành cũng không rõ ràng ngọn nguồn tình hình thực tế của Thanh Mộc trại. Bởi Loạn Sơn vương, Hắc Khô bương vội vàng nói là Thanh Mộc trại muốn độc chiếm ích lợi từ triều đình. Mà sau khi lên núi, một đao khách mà y quen biết trong đội ngũ tên là Hà Trọng mới nói đại khái cho y biết tình hình ở đây.
Chiếu chiêu an của triều đình, đông đảo khách khứa tụ tập lên trên núi, ai cũng có lai lịch to lớn, tất cả đều là vì nhắm vào lợi ích ở đây, muốn tới hợp tác. Mà đám người Loạn Sơn vương cũng là vì phát hiện điều đó cho nên tụ tập nhân thủ đến để cưỡng ép. Kết quả là Thanh Mộc trại vừa mới thoáng phát triển đã bị áp chế cả trong lẫn ngoài. Đội hình như vậy thì căn bản một mình Thanh Mộc trại hay Huyết Bồ Tát đều không thể chịu đựng được.
Nếu Thanh Mộc trại thức thời, có lẽ sẽ bị chia cắt chậm một chút. Nếu không chịu thức thời, có lẽ lúc này sẽ gặp tai ương ngập đầu. Tuy nhiên, ích lợi lớn ở đây thì kỳ thật đã có đám người Loạn Sơn vương phái sứ giả để tâm, hoặc là ngay cả bọn họ đều không có tư cách quan tâm. Điều quan hệ chân chính đến lợi ích thiết thân của đội ngũ sứ giả, không phải là có thể thu được cái gì, mà là bọn họ có thể qua được đêm nay hay không. Ở đây có nhiều đại nhân vật như vậy, nếu thật sự náo loạn lên, chính bọn họ đều sẽ bị cuốn vào cơn lốc rồi bị nghiền nát. Vị bằng hữu có tên là Hà Trọng lo lắng chính là điều này.
Sau khi lên núi, Tân Thiết Thành liền cảm nhận được loại áp lực này. Đến khi chạng vạng, nhìn thấy binh lính ầm ầm từ trên núi chạy xuống, trong lòng Tân Thiết Thành trầm lại. Binh lính tụ tập ở trên quảng trường trước Thanh Mộc trại đại khái khoảng 1200 người. Nhưng mà đội ngũ kia vừa nhanh nhẹn vừa chỉnh tề, mã đội, binh sĩ, rất nhiều giáp mây, có đao thương sắc bén, sĩ khí hiên ngang, hoàn toàn khác biệt so với đám cướp bình thường ở Lữ Lương.
Tân Thiết Thành không nghĩ rằng Thanh Mộc trại đã có thực lực đến mức này. Nhưng lúc này Thanh Mộc trại đã lôi ra, tín hiệu thông báo cũng đã cực kỳ rõ ràng: Yến hội này sẽ ăn không ngon.
Hơn 1200 người kết làm phương trận, sau mấy tiếng hô quát tràn đầy sát khí, do mã đội dẫn đầu nhanh chóng ra khỏi cửa trại. Rồi sau đó, Tân Thiết Thành cũng thấy được một số đại nhân vật đi đến, bao gồm cả giáo chủ Đại Quang Minh giáo.
Người này thân hình cao lớn, hình dáng như Di Lặc, hòa khí tươi cười, bước chân cũng trầm ổn như núi, khí thế trên người như hòa cùng một thể với xung quanh. Tân Thiết Thành âm thầm đánh giá trong lòng:
Với tu vi nội lực mà người kia vừa thể hiện ra ngoài, nếu mình xông lên, đối phương chỉ cần một quyền là mình đã ngã lăn quay, không đứng dậy nổi. Với thân hình đó mà phát lực thì cho dù mình có giở hết võ nghệ đã học, sợ rằng cũng không thể nào ngăn nổi.
Về phần Huyết Bồ Tát, y đã từng gặp một lần. Cho dù nàng đánh giết để có được hung danh hiển hách ở Lữ Lương sơn, sao nàng có thể địch nổi loại tông sư số một, số hai thiên hạ này cơ chứ?
Trong lòng nghĩ như vậy, y đi theo mọi người vào Tụ Nghĩa đại sảnh. Phía trước, đầu tiên là một khoảng sân rộng mở, rồi sau đó có hành lang, sảnh đường, mái hiên cao cao, bốn phía ánh lửa chiếu sáng rõ.
Mà ngay trong nháy mắt trước khi bước vào đại sảnh, Tân Thiết Thành cảm thấy ánh lửa bốn phía đều lắc lư. Lâm Tông Ngô vốn còn có vẻ hòa khí, lúc này đột nhiên thân hình như bành trướng mở ra, ánh lửa chiếu vào người lão, bóng hình lão trông càng như thể sâu đậm hơn mấy phần, bóng dáng như thể ma thần...
Ấn tượng đầu tiên này tiêu tan trong chớp mắt. Tân Thiết Thành nhìn thoáng qua Hà Trọng đang ở bên cạnh, lại mơ hồ hiểu được rằng đây chính là khí thế chiếm đoạt tâm phách người ta của đại cao thủ cấp tông sư.
Rồi sau đó, bọn họ nghe thấy Huyết Bồ Tát ở đầu kia của sảnh đường nói:
- Quý khách từ xa tới, Lục mỗ chậm trễ, mời các vị nhập tịch (vào vị trí).
Tuy rằng lời nói vô cùng đơn giản nhưng lại mơ hồ hòa tan cảm giác áp bách mà Lâm Tông Ngô vừa mới gây ra.
Lập tức Lâm Tông Ngô cũng cười nói:
- Lữ Lương "Huyết Bồ Tát", kính đã lâu, còn có... Ninh Nhân Đồ, đã lâu không gặp a!
Trong tiếng cười đơn giản này là sự giao phong của loại nhân vật lợi hại đó. Hà Trọng và Tân Thiết Thành được bố trí ở bên chiếc bàn tròn phía dưới. Ở phía trên đại sảnh còn lại là rất nhiều bộ bàn ghế đơn.
Trong quá trình ngồi vào vị trí, Hà Trọng lần lượt chỉ vào từng người, giới thiệu cho y những người tới lần này. Ví dụ như Hà viên ngoại ở hai lộ Hà Đông, Hà Bắc đều có rất nhiều sản nghiệp, ví dụ như phó tướng trấn thủ phía đông Nhạn Môn quan, ví dụ như sứ giả mà đại soái Đổng Bàng Nhi phái ra, vân vân... Mà hai người lợi hại nhất, không thể nghi ngờ chính là Lâm giáo chủ và người thanh niên ngồi đối diện với lão.
Tuy rằng thoạt nhìn tuổi mới chỉ gần hai mươi, nhưng nam tử có bộ dạng thư sinh ngồi đối diện trực tiếp với Lâm Tông Ngô hoàn toàn không hề rơi vào khí thế hạ phong. Theo giới thiệu của Hà Trọng, nam tử này chính là một trong những đầu mục trọng yếu nhất của Mật Trinh ti thuộc triều đình, người lãnh đạo trực tiếp là Tể tướng đương triều, trong chốn võ lâm bên ngoài Lữ Lương sơn, vô số người lục lâm chỉ nghe nói tới đã phải biến sắc. Có người gọi hắn là Tâm Ma, cũng có ngoại hiệu còn hung tàn hơn là Huyết Thủ Nhân Đồ. Cũng nghe được rằng trong nạn đói năm trước ở phía nam, hắn lấy thực lực cá nhân đối đầu với vô số thương gia của một nửa triều Vũ. Loại gia thế như Hà viên ngoại chỉ có thể xem như một kẻ bình thường trong số đó, đến cuối cùng vẫn bị hắn đánh cho mặt xám mày tro.