Ngược lại với Lâu Thư Uyển, về các thế lực khác đang tụ tập tới Thanh Mộc trại, tin tức tình báo của Ninh Nghị biết được hơi sớm hơn một chút. Sớm nhất chính là Hà viên ngoại Hà Thụ Nguyên có chỗ dựa là Tề gia. Buổi chiều sau ngày gặp mặt Huyết Bồ Tát, có người âm thầm mời y đến khu nhà trên sườn núi để nói chuyện.
Khu nhà nhỏ bình thường nằm trên sườn núi này, trước đây y cũng đã từng tới hai lần để thăm hỏi Lương Bỉnh Phu. Trong lòng y hiểu rằng, không giống như đại sảnh Thanh Mộc trại, khu nhà này mới thực sự là trung tâm quyền lực của Thanh Mộc trại. Đối phương có thể gọi y đến đó, rất có thể là đã đưa ra quyết định, muốn âm thầm cùng y thực hiện vụ làm ăn này.
Đối với kết quả này, Hà Thụ Nguyên cũng không ngạc nhiên. Trong số các thế lực khắp nơi tụ tập lại đây lần này, Tề gia là lực lượng có căn cơ tốt nhất. Chỉ cần có thể kết hợp với thế lực của Tề gia, mảnh đất Lữ Lương này mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất, cũng có thể kiếm được nhiều lợi nhuận nhất. Đi một chuyến này, Hà Thụ Nguyên y cũng coi như là đã rất nể mặt Thanh Mộc trại.
Một khi Thanh Mộc trại hợp tác với Tề gia, được chiêu an, sẽ vào hệ thống quân đội. Tuy rằng bề ngoài nói là Tề gia sẽ không can thiệp vào việc của Thanh Mộc trại nhưng trên thực tế, đã vào quân đội, dù sao cũng phải làm việc, dù sao cũng phải chịu giám sát, như vậy là có thể đưa nhân sự vào. Mà dưới sự tấn công của đủ các loại ích lợi tiền và quyền, đám trại chủ, đầu mục Lữ Lương sơn cũng sẽ đều biến thành một phần tử ích lợi của Tề gia. Sau khi tận dụng mọi thứ, chỉ mấy năm sau thôi, Thanh Mộc trại do ai định đoạt cũng là chuyện khó mà nói được.
Nghĩ thầm như vậy, sau khi đi vào trong một gian phòng, y nhìn thấy một người trẻ tuổi đang ngồi bên bàn viết cái gì đó, vẻ mặt tập trung nhưng cũng rất thản nhiên, tay viết nhanh không ngừng nghỉ. Người đó chỉ hơi hơi nâng tay trái lên chỉ một chút, đầu vẫn không hề ngẩng lên:
- Chờ thêm một chút, sắp xong rồi. Hà viên ngoại, ngồi đi.
Hà Thụ Nguyên vốn trong lòng tràn đầy vui vẻ, lúc này nhíu mày, đứng ở cửa, hai tay chắp sau lưng, nhìn chằm chằm người thanh niên này. Y nghĩ thầm rằng không hiểu đám người Thanh Mộc trại này đang làm cái quái gì nữa, vẻ mặt đã hơi nghiêm lại và có chút tức giận.
Đối phương vẫn không hề để ý tới y, cứ tiếp tục viết gì đó lên giấy. Đợi khi viết xong, hắn cầm lên, nhìn thoáng qua, rồi mới gấp lại bỏ vào ống tay áo, cất bút đi. Sau đó hắn nhìn vào mắt người trung niên đang đứng ở cửa, đứng dậy, tay cầm lấy chén trà trên bàn.
- Hà Thụ Nguyên Hà viên ngoại, làm quen chút nhỉ. Tại hạ Ninh Nghị, Ninh Lập Hằng. Ngươi đã nghe nói tới Mật Trinh ti chưa nhỉ?
Người thanh niên đó uống một ngụm trà, đi ra khỏi bàn, trên mặt có chút ý cười nhưng vẫn khá lạnh lùng:
- Nếu người của Tề gia có nói chuyện với ngươi, từ năm trước tới năm nay, chúng ta vẫn liên tục giao đấu nhỉ. Trong thời gian khủng hoảng lương thực này, Hà viên ngoại cũng kiếm được không ít nhỉ?
Ngay tại nghe được ba chữ "Mật Trinh ti", trong lòng Hà Thụ Nguyên lập tức trầm xuống, đột nhiên có cảm giác áp lực như một phần tử phạm tội ở đời sau đang làm chuyện xấu, bỗng nhiên gặp phải cảnh sát vậy. Đương nhiên cảm giác của y không cụ thể như vậy, nhưng cũng lập tức hiểu được ý nghĩa đại diện của cái tên Ninh Lập Hằng, nhưng đồng thời cũng không hiểu lắm vì sao người này lại xuất hiện ở Lữ Lương sơn vào lúc này.
"Trong đầu tôi chỉ có mỗi goblin".
Câu chuyện nói về một đàn ông ước muốn trở thành mạo hiểm gia chỉ bởi một lý do duy nhất, giết goblin.
...
- Ninh Lập Hằng... Ngươi là người phụ trách điều phối lương thực giúp nạn thiên tại của tướng phủ...
Từ năm trước đến năm nay, vì việc xử lý thiên tai, thiếu lương thực mà Hữu tướng phủ gần như khai chiến khắp thiên nam địa bắc của một nửa triều Vũ. Trong đó kẻ phụ trách triệu tập lương thực để ép giá lương thực của mấy lộ nam bắc chính là người thanh niên trước mặt này, hoàn toàn ăn khớp với những gì mà chút ít tin tức tình báo của Tề gia đã từng nói qua. Kẻ có tên là Ninh Lập Hằng ở tướng phủ này có thể làm được loại việc này đến mức này, cho dù không thể nói là quốc sĩ thì ít nhất cũng là độc sĩ ở bên người Tể tướng, không thể trêu vào. Cho dù Hà viên ngoại dựa vào quan hệ của Tề gia, có thể hiệu lệnh ở một vùng, nhưng trước mặt người đại diện cho quyền uy của Tể tướng, thì y vẫn chẳng là cái gì cả. Y còn đang chưa biết nói gì thì đối phương đã đi tới.
- Ừm, đúng là tại hạ. Ở nơi như Lữ Lương này, trên giang hồ có người tặng cho phỉ hiệu Huyết Thủ Nhân Đồ, cũng có kẻ gọi loạn là cái gì Tâm Ma, đều là tin vịt. Tại hạ cũng giống Hà viên ngoại thôi, là một thương gia. Mua bán thôi mà, cho dù lúc trước có chút cọ sát thì cũng chỉ là tiền mà thôi. Giữa cá nhân chúng ta, không thương tổn tới tình cảm. Hà viên ngoại cũng cảm thấy như vậy chứ?
Đối phương vẻ mặt tươi cười, dù sao Hà Thụ Nguyên cũng là một kẻ lọc lõi cho nên biết sự việc lúc này chắc chắn là có biến, nhưng vẫn khôi phục điềm tĩnh, đáp: