Nháy mắt lại là buổi chiều.
Hậu sơn Thanh Mộc trại, trong một khe núi bí mật, Ninh Nghị mang theo mấy tên tùy tùng đi ra. Trong không khí vẫn còn tràn ngập khí tức khô nóng của ngọn lửa.
- Nhớ kỹ.
Vừa rồi đã xem xét tỉ mỉ tình hình lò rèn của Lữ Lương sơn và thợ thủ công nhưng không hề đề xuất ý kiến, lúc này Ninh Nghị mới thấp giọng mở miệng.
-... Phương hướng nghiên cứu lò rèn không chỉ vì sản xuất ra đao kiếm và binh khí tốt hơn, mà còn là tiến thêm một bước để tìm ra nguyên lý và phương pháp nâng cao nhiệt độ, tiến thêm một bước để giảm bớt hàm lượng than ở trong sắt, sinh ra một loại thép càng dẻo hơn, càng bền hơn nữa. Mỗi một loại đặc tính của sắt thép đều có nơi để dùng, phải nắm giữ loại đặc tính đó. Lúc này ở đây có hai phương hướng chủ yếu: Thứ nhất là nhiệt độ càng cao. Thứ hai là khi nước thép nhập vào khuôn thì phải cố gắng sao cho càng ít tạp chất, càng ít bọt khí càng tốt. Tiêu chuẩn là... Ít nhất đạt tới một nửa độ dày của thân Du mộc pháo, ít nhất đạt tới lượng hỏa dược (thuốc nổ) gấp đôi của Du mộc pháo, sau khi phóng ra vẫn không nổ nòng... Trước hết lấy đó làm mục đích, để tích lũy kinh nghiệm.
Tùy tùng đi theo vội vàng dùng bút than ghi chép lại những điều này lên quyển vở nhỏ. Ninh Nghị ngẫm nghĩ một chút rồi nói tiếp:
- Buổi tối gọi Tần sư phó đến đây, ta muốn nói chuyện với ông ấy.
Thợ rèn của Thanh Mộc trại lúc này vẫn toàn là người Lữ Lương. Những điều Ninh Nghị vừa mới nói đến, cho dù là chỉ tận tay day tận mặt thì người ta nghe cũng không hiểu. Chỉ có mấy người thợ thủ công đi theo cùng lần này mới có thể đuổi theo kịp ý nghĩ của Ninh Nghị, bởi vì họ đã tham gia nghiên cứu phát triển trong đại viện Trúc Ký hơn một năm rồi. Sau khi dặn dò công việc xong, đoàn người liền rời đi. Phía trước là một mảnh rừng cây thưa thớt, đường núi mang màu đất ngả vàng. Cảnh sắc Lữ Lương sơn khó có thể làm người ta có cảm giác cuốn hút, càng không cần phải nói tới non xanh nước biếc. Vừa nhìn là đã làm cho người ta cảm thấy cằn cỗi. Cây cối tụ cư (sinh sống tập trung), đá tảng tụ cư, sói tụ cư, động vật tụ cư, người tụ cư, đều là thưa thớt. Từng con đường núi và những dòng suối nhỏ xuất quỷ nhập thần cứ vô thanh vô tức xuất hiện khắp nơi.
Bóng dáng của Lục Hồng Đề đang đi từ dưới sườn núi lên. Nàng ăn mặc khá đơn giản, áo xanh và váy dài. Vừa nhìn bộ dạng này, cũng tựa như là một nữ tử nông gia bình thường. Chỉ có điều, trong số những nữ tử nông gia thì thân hình của nàng tương đối cao gầy, tinh khí thần của người tập võ cũng vượt xa người bình thường, vừa nhìn đã khiến người ta cảm thấy ẩn chứa trong bóng dáng đang bước đi đó có sức sống khiến người ta vui mừng. Hơn nữa tay trái cầm cổ kiếm, vậy chính là một nữ hiệp mộc mạc, bình dị khiến người ta động tâm.
Ánh nắng chiều tà chiếu từ phía Ninh Nghị bên này sang. Nữ tử dừng lại một chút giữa đám đá vụn và cây cỏ tán loạn bên sườn núi. Tay trái cầm kiếm của nàng đưa lên trán, mắt nheo lại nhìn về bên này, dường như là nở một nụ cười. Ninh Nghị cũng cười cười, nghiêng đầu nói với người bên cạnh:
"Trong đầu tôi chỉ có mỗi goblin".
Câu chuyện nói về một đàn ông ước muốn trở thành mạo hiểm gia chỉ bởi một lý do duy nhất, giết goblin.
...
- Các ngươi đi đi.
Rồi hắn bước về phía Lục Hồng Đề để nghênh đón.
- Xem lò xong rồi chứ?
Đi tới trước mặt Ninh Nghị, Lục Hồng Đề hỏi.
- Ừ, xem xong rồi.
- Ta cũng không hiểu những thứ đó. Tìm mấy người thợ rèn đến, để bọn họ chơi đùa mấy thứ đó đi. Cứ vài ba ngày, ta lại đến dọa bọn họ một hồi, làm ra vẻ muốn giết bọn họ. Hiện giờ đao thương rèn ra cũng khá ổn, dùng rất tốt, cũng không biết có hợp ý chàng không.
- Bọn họ cơ bản quen thuộc, còn lại thì ta cũng phải chậm rãi mày mò.
Ninh Nghị cười, cầm tay Lục Hồng Đề. Hai người sóng vai đi về phía trước:
- Nàng gặp mọi người xong rồi, cảm thấy như thế nào?
- Ta cứ theo lời chàng nói, không tỏ thái độ. Tuy nhiên bọn họ đều nói tốt lắm, Lương gia gia chỉ để ta tới hỏi một chút về ý kiến của chàng.
Nữ tử giơ bàn tay cầm kiếm lên, vừa cười vừa khẽ vuốt tóc. Ninh Nghị nhìn nụ cười trong trắng, thuần khiết của nàng, cũng mỉm cười theo. Nữ tử này có thể làm trại chủ lâu như vậy ở Thanh Mộc trại, không phải toàn bộ đều là công lao của Lương Bỉnh Phu, thực ra chính nàng cũng có quan điểm của mình, chỉ có điều lúc này không nói ra mà thôi. Vì thế hắn hỏi:
- Tự nàng cảm thấy thế nào?
- Ta không thích đàm phán với gã Hà viên ngoại kia.
Lục Hồng Đề nói:
- Y nói cái gì cũng tốt cả, lợi dụng chiếu chiêu an như thế nào, đi quan hệ với vị đại nhân nào, sau khi sự việc thành công thì quản lý toàn bộ tuyến đường như thế nào, bọn họ có bao nhiêu người ở bên ngoài Lữ Lương, chúng ta một năm có thể kiếm bao nhiêu tiền, y có thể cho núi Lữ Lương sơn bao nhiêu thứ, vân vân... thoạt nghe thì đều tốt lắm. Nếu là trước kia, ta cũng rất muốn. Tuy nhiên, chúng ta bên này không có biện pháp cam đoan y nhất định sẽ làm như vậy. Giống như có câu thành ngữ, tề cái gì nhỉ... Sau lưng bọn họ chính là Tề gia. Ta bỗng nhiên nghĩ rằng...