Nhanh lên nhanh lên nhanh lên...
- Nhanh thêm chút nữaaa!
- Chạy chậm thế à! Mẹ ngươi không cho ngươi sữa ư...
- Nhảyyy!
- Tiếp được rồi, điii!
Tiếng người kích động vang lên trong tiếng mưa ầm ĩ, trong rừng rậm âm u, giữa tiếng rống hô và quát mắng điên cuồng, từng bóng người lao ra khỏi rừng cây, bước qua sóng nước đục ngầu... sắc trời đã mờ tối. Những người này gần như cởi trần toàn thân, cơ thể rắn chắc dũng mãnh, vừa nhìn liền biết ngay là những người đã trải qua gian nan rèn luyện, dũng mãnh gan dạ phi thường.
Bọn họ chạy tới vách núi ngay trước mặt, hô to một tiếng rồi thả người nhảy xuống. Vách núi cao khoảng hai trượng, nếu là nhân sĩ võ lâm có chút võ nghệ thì nhảy xuống như vậy cũng không phải là việc khó. Chỉ có điều, những người này nhảy lên giữa không trung còn phải quay người, rơi xuống bằng lưng. Trong cơn mưa lớn, hai người đồng đội ở dưới vách núi điều chỉnh vị trí, phịch một tiếng, đón đỡ người kia xuống. Sau đó, một người chạy về phía trước, người vừa nhảy xuống lập tức đứng dậy chuẩn bị đỡ người đồng đội tiếp theo.
Hai trượng chính là xấp xỉ 6 mét. Độ cao như vậy, hơn nữa thể trọng bản thân của người nhảy xuống cũng không nhẹ, trong tình huống rơi xuống bằng lưng, lại không thể sử dụng động tác giảm chấn hay giảm trọng lượng cơ thể, mỗi người ngã xuống đều như thể đạn pháo giã xuống. Hai người đàn ông ở phía dưới ra sức đỡ lấy, cánh tay cũng phải chịu đựng sức mạnh rất lớn, có khi thậm chí bị đập cho quỳ rạp xuống đất. Mà người vừa rơi xuống còn chưa kịp điều hòa hơi thở xong đã phải đứng dậy tiếp đỡ một người đồng đội phía sau. Toàn bộ tình cảnh liên tục căng thẳng làm người ta gần như nghẹt cả thở. Bởi vì nếu có người nào đó không đỡ được, hoặc là giảm xóc không đủ, người ngã xuống bị đập lưng xuống đất, rất có khả năng sẽ bị đập cho ngũ tạng lệch vị trí, thậm chí trọng thương mà chết.
Mà ở bên cạnh vách núi, người giám sát cũng cởi trần, vẫn đang không ngừng hô to trong mưa:
- Nhanh lên!
- Nhảy nhanh lên!
- Không được chần chừừừ!
- Tin tưởng huynh đệ của ngươi!
- Hãy nghĩ các ngươi là lính của ai! Các ngươi là lính của Thanh Mộc trại, là thủ hạ của Hàn Kính taaa!
- Hãy nghĩ các ngươi là ai! Các ngươi là người Lữ Lươnggg!
- Hãy nghĩ các ngươi là mạnh nhấttt!
Người giám sát này tên là Hàn Kính, thoạt nhìn chẳng qua mới chỉ hơn hai mươi, ba mươi tuổi. Trên người y có mấy vết sẹo, màu da hơi đen, cơ thể đầy cơ bắp, cân xứng, cánh tay thon dài, khớp xương thô to, đúng là bộ dạng của đàn ông Lữ Lương đã trải qua rèn luyện gian khổ. Đối với nữ tử, có lẽ y cũng có sức hấp dẫn ở sự tục tằn mà dũng mãnh này. Đang hò hét thì một bóng người khoác áo tơi đi tới bên cạnh Hàn Kinh.
Người khoác áo tơi, mang nón tre có bộ dạng cao lớn khôi ngô. Khuôn mặt dưới nón tre có chút tục tằn, nhìn đám người kia lần lượt nhảy xuống vách núi, nói:
Một tiệm sách chỉ mở cửa vào lúc đêm khuya.
Hoan nghênh ngài quang lâm.
- Lão ngũ, huấn luyện thế này hơi quá nhỉ!
- Không quá đâu tam ca.
Hàn Kính trả lời:
- Nhìn xem, chưa một ai chết cả, bọn hắn vẫn chịu được.
- Ngươi huấn luyện như vậy, sớm muộn cũng sẽ có chuyện bất ngờ.