Cơn mưa rào mùa hạ ào ào đổ xuống, tại thị tập bên ngoài sơn cốc, nước bùn đã ngập quá bắp chân. Lâu Thư Uyển ngồi trên lầu hai của tửu lâu, nhìn cảnh tượng hỗn loạn bên dưới.
Tiếng sấm, tiếng mưa, tiếng chửi rủa, tất cả hỗn loạn tập trung lại trong màn mưa kinh người. Mưa đẩy hết những thứ dơ bẩn từ phía trên đẩy tới. Ở những cửa hàng tầng thấp nhất, mọi người vừa vội vàng ngăn nước, vừa ý đồ chuyển đồ đạc lên lầu hai. Rất nhiều tên ăn mày không có nơi trú mưa, chạy thật nhanh trên đường, có kẻ định tiến vào cửa hàng của người ta, liền bị chủ quán cầm đao, côn đánh đuổi ra ngoài. Đám đàn ông trên đường chửi ầm lên, còn phụ nữ nếu mang theo đứa nhỏ thì chỉ có thể tránh ở gần đó mà khóc.
Chợ chật chội không chịu nổi, đám ngựa đi theo người giang hồ đến đây cũng được dắt lên lầu hai, lầu ba - chủ nhân của những con ngựa đó, cơ bản đều có tiền hoặc là có địa vị, nhưng vẫn không thể đi được trong cơn mưa lớn thế này.
Ở cuối chợ cách đó không xa, rất nhiều người được tổ chức lại để đào mương máng thoát nước. Người phụ trách tổ chức là một gã đầu mục của Thanh Mộc trại. Trước đó y đã dẫn một đội người đi tới gõ cửa từng thương gia, yêu cầu bọn họ cho người ra hỗ trợ. Bỏ tiền ra thuê cũng được mà tự mình xuất lực cũng được, nhưng nếu không chịu thì lập tức đuổi luôn ra khỏi chợ. Lúc này đám người đang vội vàng làm việc trong cơn mưa ào ạt, hiện giờ đã đào thông một đoạn rất dài.
Tuy rằng lúc này đã ngồi trong một phòng riêng nhỏ đắt tiền nhất trong chợ, nhưng xung quanh vẫn là cảnh tượng la hét ầm ĩ không chịu nổi. Trên hành lang, người vẫn đi qua đi lại, cả tiếng vó ngựa và mùi hôi thối vẫn truyền đến, tiếng người chửi mắng, quát tháo nhau vẫn liên miên không dứt. Lâu Thư Uyển ngồi sát bên đường nhìn một lát đã nghe thấy có tiếng người nói từ phía sau:
- A, cô nương này hình thức khá nhỉ. Phải cần bao nhiêu bạc thế?
Đó là ở cách một tầng ván gỗ bên kia, có người cũng nhô đầu ra nhìn xuống, liền thấy nàng từ bên cạnh. Lâu Thư Uyển đã cố gắng ăn mặc giống những người giang hồ này, nhưng bộ dạng và khí chất của nàng vẫn rất nổi bật. Gã đàn ông kia chỉ nghĩ rằng nàng là cô nương của kỹ viện gần đó, liền giơ tay ra định vuốt tới. Lâu Thư Uyển né tránh, nói:
- Đừng loạn chân tay. Có những người ngươi không thể trêu vào đâu.
- Hắc! Ai mà ta không thể trêu nổi?
Gã đàn ông kia cười, càng trườn người lên lan can, muốn sang bên gian phòng của Lâu Thư Uyển. Khưu Cổ Ngôn vẫn trầm mặc ngồi ở góc phòng liền đứng lên, liếc nhìn người kia một chút, tiếp đó mở cửa đi ra ngoài.
- Ai thế...
Gã kia vung vẩy tay, rồi nghe cách vách có những tiếng động hỗn loạn, tiếp đó một tiếng rầm, y đã bị Khưu Cổ Ngôn ném từ trên lầu xuống, ngã vào dòng nước bẩn dưới đường.
- Ta mắng! Ngươi, con mẹ nó làm cái gì...
Y đứng lên từ trong dòng nước bẩn đục, kêu to giữa trời mưa, hình như là báo ra cái tên gì đó, sau đó là gọi một đám người ở bên cạnh chuẩn bị xông lên. Khưu Cổ Ngôn mang theo người chạy xuống, đánh đấm một trận, gà bay chó sủa, hô to gào nhỏ hỗn loạn một hồi, một đám người lại bị ném vào trong bùn. Lâu Thư Uyển ghé vào trên lan can nhìn, một lát thì Khưu Cổ Ngôn trở lại, đi tới gần nói:
Nữ chủ cười, nhà khác nam chủ: Phàm là ngươi muố...
- Lâu cô nương, cẩn thận bọn hắn ném ám khí.
Lâu Thư Uyển liền gật đầu, ngồi lùi vào trong một chút.
Qua một hồi, lại có tiếng động vang lên, có người từ ngoài cửa đi vào, chính là Vu Ngọc Lân và một người đàn ông áo đen. Hai người vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Người đàn ông áo đen kia vừa nhìn thấy Lâu Thư Uyển liền sáng cả hai mắt lên. Tuy nhiên Vu Ngọc Lân liền giới thiệu ngay sau đó:
- Trần đương gia, vị này là Lâu quân sư bên cạnh Hổ vương của chúng ta. Ngài đừng thấy Lâu cô nương là nữ tử mà coi thường, nữ anh hùng không thua đấng mày râu đâu, rất được Hổ vương coi trọng. Rất nhiều công việc bên phía Hổ vương đều do Lâu quân sư quản đấy. Quân sư, vị này là Trần Tựu, nhị đương gia của Trần Gia cừ. Trần anh hùng tính tình ngay thẳng, là người có thể kết giao bằng hữu.
- Hạnh ngộ hạnh ngộ.
Trần Tựu vẫn hơi do dự chắp tay về phía Lâu Thư Uyển, liếc nhìn Vu Ngọc Lân một chút rồi mới nói:
- Nếu không được Vu tướng quân giới thiệu thì đúng là không biết Lữ Lương sơn đây còn có một nữ anh hùng như vậy. Tuy nhiên... Ở đây có thể nói chuyện được không?
- Không sao.
Vu Ngọc Lân phất tay, một đám thủ hạ liền bắt đầu đuổi người trong chợ, lập tức lại một trận gà bay chó sủa.
Lâu Thư Uyển cũng cười chắp tay:
- Trần anh hùng, hạnh ngộ. Mời ngồi. Vu tướng quân cũng ngồi đi.
Trần Tựu đi đến đối diện, vẫy tay, đợi cho Vu Ngọc Lân cũng đến rồi mới ngồi xuống. Lúc mới nhìn thấy Lâu Thư Uyển, y chỉ nghĩ nàng là kỹ nữ tiếp khách, ánh mắt ngắm nàng còn nhìn loạn, nhưng lúc này đã kiềm chế, lời nói cũng có vẻ thoải mái nhưng không hề mất đi sự khôn khéo.
- Lâu quân sư nhỉ. Lữ Lương sơn là vùng đất chết, đám sơn nhân chúng ta không lui tới với bên ngoài nhiều lắm, nhưng anh danh của Hổ vương thì Trần Tựu ta vẫn biết, cũng luôn luôn cực kỳ ngưỡng mộ. Xưa nay kết giao bằng hữu với những người như Vu tướng quân, Lâu cô nương, Trần Tựu ta đều vô cùng vui vẻ. Nhưng hôm nay Lâu cô nương muốn Trần mỗ tới, hình như không chỉ đơn giản là để kết giao bằng hữu nhỉ.
Lúc trước, y đã nói chuyện không ít với Vu Ngọc Lân, lúc này liền không hề có ý định lòng vòng. Lâu Thư Uyển đứng dậy, rót trà cho y, nói:
- Trần anh hùng nói chi vậy. Trước khi đi, Hổ vương cũng đã từng nói, anh hùng Lữ Lương đều tính tình dũng cảm, rộng lượng, điều gì có thể không làm nhưng bằng hữu thì nhất định phải kết giao. Bởi vậy hôm nay gặp mặt Trần đại ca, chủ yếu vẫn là kết giao bằng hữu. Chỉ trừ phi Trần đại ca coi thường tiểu muội...
Nàng nâng chén trà lên, kính đối phương một chút. Trần Tựu cười rộ lên, cầm lấy chén trà, hướng về phía Vu Ngọc Lân, nói:
- Lâu quân sư của các ngươi ăn nói giỏi thật!
Y nâng chén uống một ngụm rồi nói tiếp:
- Ta kết giao người bằng hữu này!
Lâu Thư Uyển rót thêm trà cho y, lời nói mềm mỏng nhưng không hề dài dòng: