Tiếng người ngẫu nhiên vang lên.
Bên ngoài vẫn trời đầy mây. Trong căn nhà nhỏ giản đơn, thỉnh thoảng có người đi qua, cũng có người ngẫu nhiên ló đầu từ ngoài nhìn vào rồi lại vội vàng chạy đi.
Trong chính sảnh đãi khách, sau khi nhận khay trà từ thiếu niên đen gầy vừa mang đến, đặt nước trà trước từng người chủ khách, Hồng Đề nghe đề tài hai người đang đàm luận, mà nàng không thể nào hiểu được.
-... Lập Hằng cũng học Nho, ngày xưa từng đọc sách gì vậy?
-... Năm đó khi dốc lòng cầu học, đã từng đọc Luận ngữ, Tả truyện, Trung dung.... Luận Ngữ hơi nhiều một chút...
-... Đó đều là chính đạo, nhưng thực ra lão phu nhớ tới năm đó, gia sư lại hơi cho rằng Trung dung không đúng lắm. Ha ha... Nói về mấy loại sách đó, đọc cũng vô dụng, cách đại đạo khá xa... Lão phu ngược lại xem nhiều...
-... Kỳ thật đại đạo thông nhau mà...
Bởi vì thân phận hiện tại của Ninh Nghị khó có thể nhận định, lại cùng trở về với Hồng Đề một cách lặng lẽ nên cũng không mấy người trong trại biết. Ngoại trừ lão nhân nghênh đón ngoài cửa viện thì không còn ai khác đón nữa. Hết thảy phát sinh trong tiểu viện lúc này liền giống như một sơn nữ dẫn theo chú rể mới về nhà. Có người tò mò nhưng cũng không ai nói to làm ồn ào. Trong phòng khách chỉ có những câu hội thoại mộc mạc mà giản dị, cũng không có quá nhiều sóng gió. Mà ở trong viện, các nam nhân trầm mặc không nói, các nữ nhân thì vừa tò mò vừa làm việc của mình, thì thầm to nhỏ phỏng đoán sự tình.
- Lại nói tiếp, nhà Lập Hằng ở Giang Ninh nhỉ. Năm xưa lão phu cũng từng qua đó một chuyến, chẳng biết hiện giờ Giang Ninh ra sao rồi...
Lương Bỉnh Phu ngồi trên ghế chủ toạ, vẻ mặt nghiêm túc nói chuyện với Ninh Nghị. Ánh mắt ông quắc thước, lưng thẳng tắp. Trên chiếc ghế bên cạnh, Ninh Nghị cũng cung kính trả lời những câu hỏi. Ở trong phòng, Hồng Đề im lặng không nói gì. Lúc này nhìn nàng hơi giống một cô dâu mới cưới hoặc như tỷ tỷ của Ninh Nghị. Đầu tiên là nàng bưng trà tới cho hai người, sau đó nhẹ nhàng bóp vai cho Lương Bỉnh Phu, tiếp nữa lại tới ngồi xuống bên cạnh Ninh Nghị, hơi cúi đầu, ánh mắt bình tĩnh. Chỉ lúc nào đó cảm thấy hơi nhàm chán thì nàng lại kẹp hai tay vào giữa hai chân.
Khi nói xong tình huống Giang Ninh, ông lão lại hỏi tới chuyện Hàng Châu. Lão uống hết chén trà, Hồng Đề lại rót thêm nước. Ông lão khẽ gõ quải trượng, cười nói:
- Hồng Đề, nếu cháu cảm thấy nhàm chán thì ra ngoài làm việc khác đi. Giữ cậu ấy lại ở đây ăn tối, cháu đi bảo người chuẩn bị một chút.
Hồng Đề gật đầu, liếc nhìn Ninh Nghị. Ninh Nghị cười khoát tay, khẽ nói:
- Để ta tiếp Lương gia gia.
Không bao lâu, Hồng Đề rời khỏi phòng, khẽ vuốt vuốt tóc. Mấy tên nam tử đang giả vờ giả vịt loanh quanh trong sân liền vội vàng chạy sang một bên. Có thể ở đây lúc này đều là người già và nòng cốt của Thanh Mộc trại và cả gia quyến của họ nữa. Hồng Đề liền đi tới hỗ trợ, giúp rửa rau quả, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía căn phòng đó.