Ngày đêm thay đổi, gió trời phần phật, trên lãnh thổ kéo dài vạn dặm của Vũ triều, thì biên cương vẫn là từ ngữ hết sức vi diệu và nhạy cảm.
Liêu quốc, Tây Hạ, Thổ Phồn, Đại Lý, từ hùng quan bắc địa đến quần sơn nam cương, biên cương chính là một tuyến tinh tế, tiến một bước là đất khách, lùi một bước là cố quốc, nhưng mà trên biên cương dạng này cũng có từng mảnh từng mảnh thổ địa, giữa nó là một kẽ hở hết sức tinh tế, tại đây không hề có an ninh và thái bình, quân đội trên vùng biên cương này không hề quan tâm tới nó, mà người trong nước lại lựa chọn từ bỏ nó, rất nhiều người thậm chí không nắm rõ sự tồn tại của những địa phương này.
Trong mắt mọi người chỉ có cố đô mây khói, có Tần Hoài sáng lạn, có Kinh thành phồn thịnh, có Giang Nam hoa quế, một đường hướng bắc, cũng có chiến trường như trận Tu La, nhưng lại không có khái niệm tầng kẽ hở này, giống như trong trận chiến ắt có tổn thất, bởi vì không thể tránh né nó nên mọi người lập tức không nghĩ tới nó, ném nó ra sau đầu, chỉ chú ý tác chiến là được.
Trong núi non hoang dã, mương rãnh tung hoành, đàn sói vượt qua cằn cỗi hiểm ác mà sinh sôi nảy nở. Lữ Lương sơn là một trong những địa vực sinh tồn giữa kẽ hở này, cũng không coi người Vũ triều là địch quốc, cũng chưa từng coi người dân nơi đây là đồng bạn, không có mấy người biết rõ chuyện nơi đây, cũng không có mấy người hiểu rõ sinh thái nơi này, nếu không bởi vì liên quan đến lợi ích, Thanh Mộc trại vùng Lữ Lương này chỉ sợ sẽ không kết mối liên hệ với người bên ngoài, nó tồn tại ở nơi này, cũng chôn vùi tại nơi này, rồi biến mất trong ký ức rải rác của một vài người...
Nhưng mặc dù hiện tại bởi liên quan đến lợi ích mà xuất hiện, người thực sự hiểu rõ nơi này vẫn chưa phải là nhiều, một địa phương nhỏ bé nằm ở cánh tây bắc của Lữ Lương sơn không nằm trên bản đồ là một sơn cốc có mấy ngàn người chung sống, trong khoảng thời gian ngắn, sơn cốc đã nhanh chóng bành trướng mở rộng, hết thảy đều phát triển hết sức gấp gáp mà nặng nề.
Tại thị tập bên cạnh ngoài sơn cốc, từng gian phòng xá, cửa hàng chen chúc bên sơn thể gập ghềnh, ngoại tập của Thanh Mộc trại vốn là một nơi giao dịch hỗ trợ lẫn nhau hoặc là nơi tiểu thương dừng chân, bởi vì có Thanh Mộc trại duy trì trật tự, ít nhất đã đảm bảo tính mạng mọi người được an toàn, nên phát triển rất nhanh. Hiện nay tại nơi này nhiều thành phần đều đến đây, hào kiệt và sơn phỉ ở địa phương phụ cận cũng tụ tập tới, tất cả như đám ăn mày tranh đoạt nhau một mảnh đất cắm dùi ở nơi này như chuột như gián, mà địa phương như này lại là nơi thái bình nhất trong Lữ Lương sơn một hai năm gần đây rồi.
Mà ở bên trong sơn cốc, người bình thường không thể tiến vào trong trại nên rộng rãi hơn rất nhiều, nhưng bởi vì phát triển nhanh chóng, người mới gia nhập chiếm phần đông. Trong sơn cốc vẫn rối ren như cũ, một lượng lớn phòng xá đơn giản mới xây dựng, ngày ngày đều vận chuyển vào vật tư cùng vật liệu gỗ, nhìn hỗn loạn vô cùng, nhưng quá trình phát triển vẫn thể hiện rất rõ.
Nơi này từ trước tới giờ không hề coi trọng bình đẳng hay công bằng, xen lẫn giữa sự hỗn loạn là khí tức nguyên thủy, dã man. Những người được tiếp nhận vào sơn trại thường thiếu sự rèn luyện và đồng lòng, thỉnh thoảng còn đối địch lẫn nhau, nhưng phần lớn đều bị cường quyền và vũ lực trấn áp xuống. Huyết Bồ Tát võ nghệ cao cường nhất, hung tàn nhất, cũng không cho phép nội chiến tồn tại, cũng quyết không cho phép mọi người phá hỏng quy củ trong núi, một khi phá hỏng, kẻ không phân rõ phải trái hay không chịu khuyên giải đều bị trục xuất ra khỏi sơn trại.
Phạm sai lầm nhỏ, nói rõ ngươi có huyết tính, phạm sai lầm lớn, nói rõ ngươi đáng chết.
Kết hợp với cường quyền trấn áp chính là khai sáng, muốn gia nhập sơn trại, nguyên tắc rất đơn giản, chỉ cần ngươi có tay nghề hay chịu được khổ nhọc, cũng sẽ được Thanh Mộc trại tiếp nhận. Phạm trù tay nghề bao gồm nhiều phương diện, võ nghệ cao siêu đương nhiên là cách trực tiếp nhất, đơn giản nhất, mà dù là làm bún, bánh cũng không vấn đề gì, chứng minh người có chút tài nghệ, nhất định có thể gia nhập.